6.

1K 87 31

Trời càng tối không khí càng lạnh thêm . Anh ngồi xuống bãi cỏ ngoài sân nhà Can , ngước gương mặt thanh tú lên đắm chìm vào bầu trời đen kịt chỉ lỉm thỉm 1 vài ngôi sao nhỏ . Đúng . Một bầu trời rộng lớn mênh mông mang toàn 1 màu đen buồn . Những ngôi sao yếu ớt sáng chiếu tia sáng nhỏ nhoi lúc ẩn lúc hiện , bầu trời đó giống như anh vậy . Cô độc , những niềm tin anh gieo dường như sắp vụt tắt hết cả rồi . Gió lâu lâu lại ùa qua chốn anh , khiến mái tóc đen đung đưa vài nhịp .

Cậu ấy thật sự không muốn nhìn thấy mình...

Cậu ấy vẫn không lựa chọn cái lựa chọn kia của mình...

Cậu ấy.... thật sự vẫn không thể.... là của mình

Cậu ấy.... Kết thúc rồi... Thật sự kết thúc rồi...

Ánh mắt khó chịu của cậu nhìn anh , đâu phải anh không thấy . Dáng vẻ tránh anh như tránh bùa , anh đâu phải không cảm nhận được . Hôm nay , cậu sốc khi gặp lại anh , cậu sốc trước lời đề nghị của mẹ đề ra cho anh , tất cả đều thể hiện hết lên gương mặt nho nhỏ mũm mĩm kia . Anh đều bắt trọn . Cậu muốn bắt chuyện với anh , cậu gọi tên anh , cậu dùng cái ánh mắt long lanh giọt nước hướng về anh , anh không phải không muốn chấp nhận đâu... Chỉ là... anh sợ... anh sợ cậu chỉ lại xem anh như bạn bè.... Anh sợ anh lại đem hết niềm tin hy vọng trao hết cho cậu , trao hết những thứ mà 5 năm qua anh cực lực tìm cách vứt bỏ nhưng vẫn vô vọng .

Anh suy sụp , cả người cuối xuống đầu gối . Khóe mắt anh cay cay . Đáng lẽ ra anh không nên đồng ý đến đây . Đáng lẽ anh nên đi đến tỉnh khác nào đó của Thái Lan mà phát triển . Lúc về nước , anh đã hạ quyết tâm như vầy rồi , nhưng cuối cùng...ha....

Tại sao vậy Tin ? Tại sao mày lại trở ra bộ dáng như thế này vậy hả ?

Tất cả là vì yêu.... Một tình yêu ngu ngốc không có hướng tiến hay lùi...

Mãi đến lúc cậu tỉnh dậy thì đã gần 10h tối . Cậu dụi dụi mắt sau giấc ngủ say thì nghe tiếng động bên ngoài sàn gỗ . Cậu đứng dậy , đi ra hướng phát ra âm thanh ,ló đầu ra nghe ngóng tưởng chừng là Le hay mẹ , ai ngờ lại là Tin . Tin đang nghe điện thoại , dáng vẻ quả hệt như một nhà doanh nhân chững chạc , đứng tuổi . Anh đút một tay vào túi quần , lưng hướng về phía cậu , giọng nói hơi khàn khàn khi về đêm nhưng đủ khiến cậu hồi hộp . Định rời đi vào phòng , nhưng cái tính tò mò vẫn không bỏ được , cậu tiếp tục đứng lì nghe cuộc trò chuyện của Tin ngoài kia .

" Tao thật sự chán ngáy cái mặt của thằng đó rồi , giờ chỉ muốn nó biến khỏi cho khuất mắt tao "

Một câu nói khiến tim cậu một lần nữa như ngưng đập . Tin... Thằng đó ? Là đang nói mình đúng chứ ? .... Chán ngáy ? Đúng rồi , nhìn biểu hiện của Tin cũng đủ biết chán bản thân mình đến cỡ nào rồi... Rời khỏi cho khuất mắt ? Vậy anh còn đến đây là có ý gì ? À ... tôi biết rồi... là không muốn mích lòng câu đề nghị của mẹ tôi... Là không muốn mích lòng thôi chứ gì... Ha , vậy mà tôi cứ nghĩ ... Ha ... Can ơi Can... 5 năm rồi đó... 5 năm , người ta cũng biết thay đổi đó Can .

Cậu tự nhiên cười lạnh , quay mặt tiến trở về giường mình ngồi xuống . Khóc cái gì chứ ? Từ câu nói đó của anh , cậu đã không còn tâm trí nghĩ tới cái việc trẻ con đó nữa rồi . Tất cả mọi chuyện sau cùng cũng chỉ là do cậu nghĩ nhiều thôi . Ngưng ! Ngưng hết ! Không nghĩ nữa ! Anh muốn như vậy thì tôi cũng chẳng còn biết làm gì ngoài chiều theo ý anh thôi . Kết thúc tại đây đi .

[TinCan] One More Time Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ