Nhân vật phản diện bị tâm thần (3)

406 36 2

Sau khi nghe Thích Trạch thấp giọng thì thầm như thể đang báo cáo bí mật quan trọng cho quốc gia, Ngữ Kỳ im lặng một lúc, nhíu mày: "Ý của anh là muốn tôi giúp anh đi giám sát bác sĩ Thích, khi nào bạn gái bác sĩ đến tìm anh ấy thì báo lại cho anh phải không?"

Mặc dù có vẻ như nếu cô chấp nhận yêu cầu của anh ta thì sẽ rất có lợi cho việc gia tăng độ hảo cảm, nhưng nếu đáp ứng chuyện này dễ dàng quá thì cũng không được bình thường, thậm chí còn có thể bị anh ta nghi ngờ. Dù sao cũng không có hộ lý bình thường nào lại tình nguyện nghe theo lời của bệnh nhân tâm thần đi giám sát bác sĩ cả.

Cho nên khi nhìn anh ta gật gật đầu, Ngữ Kỳ mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng không chút khách khí nói: "Việc này tôi sẽ không giúp anh."

Trong nháy mắt, biểu cảm trên khuôn mặt của Thích Trạch đông cứng lại, anh ta nhíu mày, im lặng nhìn cô một lát, ánh mắt hung tợn như đang nhìn kẻ phản bội: "Cô vừa mới nói, tôi có thể tin tưởng cô."

Ngữ Kỳ nhịn cười nói: "Tôi nói anh có thể tin tưởng tôi nghĩa là anh có thể tin tưởng tôi là một y tá có nghiệp vụ tốt. Tôi có thể cùng anh nói chuyện, cùng anh tản bộ, làm cho tâm lý của anh thoải mái hơn, thậm chí còn có thể giúp anh làm những việc anh không tự làm được như đút cơm cho anh, cắt móng tay cho anh... Nhưng không bao gồm chuyện giúp anh đi giám sát bác sĩ."

Lúc nghe cô nói đến "đút cơm cắt móng tay", biểu cảm trên khuôn mặt Thích Trạch đông cứng lại, dường như anh ta đã bị đả kích rất nặng nề. Cô làm như không thấy, nhếch mép một cái rồi tiếp tục nói: "Cho dù trong lòng anh, việc làm này chỉ là muốn tốt cho bác sĩ Thích, nhưng nó cũng không thuộc trong phạm vi công việc của tôi." Dừng một chút, cô hơi nheo mắt lại: "Nói theo cách khác thì tôi không có nghĩa vụ phải đi làm việc này."

Sau một lúc im lặng, anh ta mặt không thay đổi, nhìn thẳng vào mắt cô: "Vậy cô muốn gì?"

Anh ta rõ ràng đang dùng loại thái độ và giọng điệu khi đối xử với những kẻ tiện nhân xảo trá hay vơ vét tài sản để nói chuyện với cô, Ngữ kỳ bất đắc dĩ ngồi xuống, duy trì khuôn mặt bình tĩnh nhìn anh ta: "Tôi không phải loại người như vậy, tôi chỉ hi vọng anh có thể nói cho tôi biết nguyên nhân, nếu thật sự quan trọng như anh nói tôi nhất định sẽ đồng ý."

Sau khi giải thích xong, cô ngước mắt nhìn anh ta, đã thấy toàn thân anh ta cứng đờ nhìn cô, trong đôi mắt đen láy tràn đầy cảnh giác và bất an, giây phút đó cô cũng giật mình sửng sốt, theo bản năng hỏi: "Tôi làm anh sợ sao?"

Anh ta như bị rắn hổ mang uy hiếp, thân thể căng ra, tâm thần bất ổn ra lệnh: "Lập tức lùi lại, đồ lừa đảo."

Ngữ Kỳ không biết chuyện gì xảy ra vội vàng đứng lên lùi ra sau hai bước, lúc này anh ta mới bình tĩnh lại như thể báo động của anh ta vừa mới được tắt đi. Sau này bác sĩ Thích có nói với cô, từ khi Thích Trạch ở nước ngoài trở về thì không thể chịu đựng được việc tiếp xúc thân mật gần gũi với bất cứ ai kể cả ngươi nhà hay người ngoài, hai người cũng đã thảo luận ra nguyên nhân. Là do bệnh hoang tưởng phát tác khiến cho bệnh nhân cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, nhưng đây là chuyện của sau này.

Giờ phút này, mọi hành động cũng như thái độ của anh ta đều ảnh hưởng đến cô. Ngữ Kỳ gượng gạo đứng im tại chỗ, sợ lại làm gì kích thích đến anh ta, ngay cả khi hỏi cũng không dám hỏi lớn: "Anh vẫn ổn chứ?"

[Xuyên nhanh] Hệ thống nữ phụ - Muội giấy khẩu vị nặngWhere stories live. Discover now