Thập Chương.

332 18 0

Đang lúc ta dở hơi suy nghĩ lung tung thì cảnh tòa phủ gia rộng lớn của lão phụ nhân trong truyền thuyết dần xuất hiện trước mắt ta.

Ta khiếp đảm nhìn hàng dài người đông đúc xếp từ cổng phủ ra tới tận phía ngõ sau, tất cả bọn họ, nếu không phải khất cái cũng là lưu dân, thậm chí ta còn nhận ra một số tên tiểu khất cái ngày thường động kinh ở trong cái miếu hoang ngoài thành tham gia tổ chức sự kiện họp mặt Cái Bang gì đó.

Cái gì mà chí hướng ở thiên hạ, giang hồ phải đề phòng, để rồi giờ này vác mông tới đứng xếp hàng nhận đồ cứu tế, nhìn bọn họ chân chó cười lấy lòng với người giao lương thực kìa, lúc bọn hắn ở miếu hoang luyên thuyên mồm mép cũng không có được cảm xúc dồi dào như thế đâu.

Ta lặng lẽ đi ngang qua bọn hắn, đuôi mắt xếch lên, khóe miệng xệ xuống, lỗ mũi hừ hừ, học thành công mười phần bộ dạng châm chọc, mỉa mai khuyến mãi khinh bỉ của thổ thần bà bà nhà ta.

Sau đó đá bọn hắn ra sau mông, ta nhanh chóng lượn lên phía dòng người ở trên, như một con cá chạch khéo léo, tránh đụng chạm tới người còn sống.

Ta dù có ngốc, nhưng vẫn nhớ như in lời của lão thái bà kia, quỷ hồn không nên chạm vào người trần.

Sau đó ta chứng kiến trước cổng lớn của tòa nhà ấy, hai bên để hai con kì lân đá vừa bự lại vừa cao, hầu như người đi ngang đều thấp hơn bọn nó tận một cái đầu.

Từ lần đầu tiên thấy hai bức tượng kì lân này, ta không khỏi hiếu kì về bọn chúng, theo như kinh nghiệm đọc những bình thư tiên hiệp bán đầy ở các chợ đen Cẩm Thành, thì thường có chi tiết kì lân canh cổng là những bán tiên sống tại nhân gian.

Vì vậy mà ta dành cả một ngày, chỉ để lảng vảng trước cổng tòa nhà này, hết nói chuyện rồi dán bùa, thậm chí vỗ vỗ lên đầu tượng kì lân, hòng muốn nhìn xem có phải bọn chúng thật sự mang hồn phách là bán tiên, có thể nói chuyện như ta hay không.

Sau đó nếu không phải thổ thần bà bà thuận đường đi ngang qua đây xử lý công vụ bắt gặp ta động kinh đứng nói chuyện với tượng kì lân mà xách ta về, giáo huấn cùng tịch thu một đống bình thư tiểu thuyết quý giá của ta, chỉ sợ ta còn mãi ở đó để mà triệu hồn.

Nói chứ, càng nhìn hai con kì lân này, ta chợt nhớ tới trước cổng nhà của lão Tri Huyện kia cũng có thứ đồ chơi giống vậy, tuy nhiên hai bức tượng kì lân ở trước phủ của lão già đó đem ra so thì trông tụi nó giống như hai con heo rừng vậy.

Ta vỗ vỗ cái đầu đá khổng lồ của kì lân, sau đó đặt mông lên đó ngồi nhìn quang cảnh bá tính trước mắt.

Ở giữa có một cái bàn gỗ dài, ba nam nhân bộ dạng khác nhau đứng nghiêm chỉnh, sau lưng là một núi bao bố đựng lương thực cứu tế, mỗi người phụ trách một hàng người, bộ dáng không kiêu không ngạo, luôn treo trên mặt là nụ cười hiền hòa và thiện ý, đối với lưu dân không chán ghét bọn họ dơ bẩn, rất chuyên nghiệp động viên và khuyến khích từng người.

Ta chân phải gác chân trái, tay chống cằm, vừa nhìn vừa lắng nghe âm thanh ồn ào của bọn họ.

Lưu dân từng người nhận lương thực, tới phiên một lão gia gia tấm lưng đã còng thật thấp, dựa vào cái dìu dắt của một đứa trẻ bên cạnh mà khập khiễng bước tới, cả hai người bọn họ, đều lem nhem bẩn thỉu, đầu tóc rối xù.

[NGƯỢC TÂM, FULL, CỔ ĐẠI] SÁCH NIỆM ĐƯỜNG LỆ - MỄ BỐINơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ