Chap 61: Chịu đựng

1.5K 38 0

Chap 61: Chịu đựng


Hết một ngày rồi, một ngày bị nhốt tại nơi tăm tối này. Nhi kiệt sức chẳng thể vùng vẫy được nữa, nhưng trong tâm trí vẫn chỉ có một người.


Hết một ngày Phong chạy đi tìm Nhi. Nhưng mọi thứ đều dường như vô vọng. Không chút manh mối, nỗi lo lắng như cào xé tâm can. Hắn bới tung mọi nơi mà hắn nghĩ có thể tìm được nó,lí trí như một mớ tơ vò.


...


Nhi bị dính chặt vào chiếc ghế, môi thâm đi vì đói và mệt, những giọt mồ hôi cứ thế thi nhau chảy dài xuống trán.


Suốt thời gian bị bắt ở đay, Nhi biết điện thoại rung, Nhi biết ai đó đang cố gắng liên lạc nhưng nó không có cách nào để đụng tới được. Tự trách bản thân quá ngu ngốc tin một kẻ như thế. Tim nó lại nhói.


Bất chợt lại nhớ đến nụ cười của Phong, sao bỗng dưng nó lại muốn khóc thế này. Chỉ tại cái tên đáng ghét ấy mà nó mới ở đây, chỉ tại hắn! Sao bây giờ hắn vẫn chưa đến?


- Cởi trói cho nó đi - Thảo Trang bước vào từ phía cửa ra lệnh. Tên đàn em lập tức làm theo. Tay Nhi buông lỏng trên không trung, chẳng còn sức lực để cử động. Thảo Trang lại cười - Mày biết không, hôm nay cả trường nháo nhào lên vì mày đấy! Mấy đứa ngu ấy cứ chạy đôn chạy đáo đi tìm mày, chỉ tiếc là tụi nó không nghĩ đến tao. - nhỏ ngưng lại, nghiêng đầu nhìn Nhi, rồi hạ giọng - Đứng lên đi! Tao thả mày ra rồi đó, đứng lên mà đánh lại tao như lúc trước đi! Đứng lên!!


Thảo Trang gằn từng tiếng, thô bạo nắm lấy cổ áo Nhi kéo lên. Nó như con rối đứng dậy nhờ cô ta, đôi mắt vẫn cố mở nhìn người trước mắt đầy căm giận. Thảo Trang tức tối hất mạnh tay khiến nó ngã ra đất. Nhỏ gầm lên.


- Mày có biết là mày cứng đầu lắm không hả? Thích chọc tức tao chứ gì? Được thôi!!- tiến đến phía tên đàn em, giật lấy con dao mà hắn ta đang đưa sẵn, soi qua soi lại đầy nham hiểm, Thảo Trang thì thầm nho nhỏ - nếu tao rạch trên mặt mày vài đường, thì mày có chịu mở miệng không nhỉ?


Thích thú đưa con dao về phía mặt Nhi, Thảo Trang dường như rất muốn được giết nó lúc này. Nhi dùng hết sức chống tay xuống đất để đứng dậy, nhưng cơ thể không nhúc nhích vì quá yếu. Nó khẽ nhíu mày thở dốc nhìn biểu hiện của Thảo Trang.


- Sao hả, tao tự hỏi cảm giác sẽ thế nào? Liệu có vui không nhỉ. - Vừa nói, cô ta vừa đưa mũi dao vào mặt Nhi, kéo một đường nhẹ ngoài da, máu bắt đầu túa ra, nhưng Nhi lại không cảm giác được gì.


Thảo Trang hứng thú định đưa tiếp một đường khác. Bất chợt cánh cửa mở toang. Một đám người bước vào, Nhi lờ mờ nhìn thấy ai đó nhưng rồi nó lại ngất.


Nghe tiếng động, Thảo Trang quay lại, gương mặt thoáng bất ngờ nhưng rồi nhỏ lại nở một nụ cười tiến về phía người kia.


Tên con trai đưa tay vuốt tóc Trang diu dàng hỏi.


- Cô ta làm gì mà cô em lại giận đến thế?


Thảo Trang lườm một cái, kéo tay hắn ra làm vẻ giận dỗi.


- Đang vui mà anh lại tới vào lúc này, mà thôi, chán rồi. Như đã thỏa thuận, giao lại cho anh đấy. Tôi vào trong chuẩn bị chờ cuộc vui đây.


- Cô em nên rời khỏi đây thì hơn đấy, “phim” này không vui đâu!


- Tôi chỉ chờ có vậy thôi, tôi muốn hưởng thụ nó.


Trang phẩy tay cùng đám đàn em bước vào trong. Để lại tên kia lạnh lùng nhìn Nhi nằm dưới nền đất.


...


Nhi tỉnh dậy trong tình trạng đầu đau như búa bổ. Nó nhận ra mình lại bị trói trên ghế. Ánh đèn chiếu làm nó chói mắt khó chịu.


- Đại ca, nó tỉnh rồi!


- Tỉnh rồi à, cho cô ta uống nước đi. Như vậy thì mới đủ sức để kêu vai chính đến đây! - Người được gọi là đại ca ra lệnh, hắn ta nhếch môi người đầy chờ đợi.


Dường như Nhi biết giọng nói ấy, khá quen, có vẻ như nó đã từng gặp kẻ đó ở đâu rồi thì phải. Rốt cuộc thì hắn ta có liên quan gì đến chuyện này?


Tên đàn em đưa ly nước kề vào miệng Nhi, nó ngước lên nhìn hắn. Đồng tử như giãn ra khi nhìn thấy gương mặt ấy. Hắn ta! Hắn ta chính là kẻ đã từng cầm đầu những tên khác chặn đường nó ở chân cầu thang. Hắn không phải là đàn em của Lâm sao?


Nhi tức tối mím môi nhất quyết không chịu uống mặc dù cổ họng đang khô rát. Tên kia thục hiện nhiệm vụ bằng mọi cách cho số nước kia vào miệng Nhi. Hắn mạnh tay bóp miệng nó đổ vào làm nó ho sặc sụa.


Tên đại ca xoay người nhìn đàn em không vừa ý. Hắn bước đến chỗ Nhi nở nụ cười đầy đểu cán.


- Xin chào!! Nhớ tôi không? - Hóa ra là thế, quả là hắn ta. Tên Lâm ấy! - Sao hả? Bất ngờ chứ?


Nhi bặm môi nhìn Lâm đầy căm phẫn. Tất cả chỉ là lừa dối, cứ tưởng rằng trước đây vì yêu nó, hóa ra hắn chỉ muốn dăng nó vào cái bẫy chết tiệt này. Quả là khốn kiếp!


- Thì ra "cô ta" tức giận như vậy là vì cô nhất quyết không chịu hợp tác sao? Bây giờ tôi có một việc cho cô. Biết đây là gì không?


Lâm vừa nói vừa đưa lên một chiếc điện thoại mà trắng. Nhi nhận ra chiếc điện thoại của nó, làm sao lại như thế? Làm sao hắn ta lại có được nó?


"Khốn kiếp! Cậu ta muốn gọi cho Phong bằng điện thoại của mình. Nhất định là thế!"


- Cô lưu tên hắn ta là gì vậy? Mà thôi, tôi có số rồi đây.


Bấm vài số rồi chạm vào nút màu xanh. Cuộc gọi bắt đầu được chuyển đi.


"Không! Không được!"


...


Hai ngày tức trắng đêm vì lo cho Nhi, chạy khắp mọi nơi để tìm nó. Cho đến giờ hắn vẫn không ngừng phóng xe trên đường. Hắn sắp điên mất rồi!


Chợt điện thoại trong túi áo rung liên hồi. Vừa nhìn thấy số điện thoại của Nhi, Phong lập tức bắt máy, hắn gằn giọng tức giận.


- Cô chết ở đâu vậy đồ ngu ngốc!!!


-Bình tĩnh nào anh họ, mới hai ngày thôi mà nhớ cô ta đến vậy sao? Muốn nghe giọng “vợ chưa cưới” không?


Nhận ra giọng nói ở đầu dây, Phong như chết đứng. Đáng lí ra hắn phải biết ngay từ đầu kẻ đứng sau mọi chuyện. Bình tĩnh chờ đợi phía đầu dây, nhưng người hắn cần vẫn không lên tiếng.


- Nào, nói gì đi chứ? “Chị dâu”!


Không thể kiên nhẫn hơn được nữa, Phong điên tiết quát to.


- Bảo Nhi!! Cô có ở đó không? Nói cho tôi biết đi!


Nhi cô kìm bản thân, nghe thấy tiếng Phong khiến nó muốn bật khóc, nhưng không được, nó không thể để hắn đến đây. Không thể!


- Nào, nói đi chứ!! “Chị” đang làm tôi bực mình đấy. Nói đi!


Lâm tức tối cầm lấy con dao ấn vào tay Nhi kéo một đường dài. Nó đau đớn muốn hét lên thật to, nhưng vẫn cứng đầu cắn môi đến độ bật máu.


Lâm dập máy đứng dậy, hắn bất chợt nở một nụ cười gian trá.


- Cảm ơn đã hợp tác nhé, cô diễn rất tốt!


Đoạn video ngay lập tức được gửi đến điện thoại Phong. Từng giây trôi qua trên đoạn video ấy tim hắn lại đau đến nghẹt thở. Người con gái chịu đựng tất cả vì hắn, chỉ do hắn mà ra.


Phong sai rồi, hắn không nên dẫn nó đến bữa tiệc ấy. Chính hắn đã khiến mọi chuyện trở nên như thế này. Hắn phải sửa chữa mọi thứ!


Cuối đoạn video, mội địa chỉ chạy ngang màn hình. Phong lập tức quăng điện thoại vào cặp, hắn phóng như điên đến đó.


"Đồ ngu ngốc! Cô nhất định không được có chuyện gì đâu đấy!"

Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh (Bản Edit) (FULL)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!