Chương 65

778 100 36

Chúng ta đến được nơi Thanh Lan cùng Mộc Thu bị bắt đi thì trời cũng nhá nhem tối, ta dừng ngựa quan sát xung quanh, không có dấu hiệu nào đã xảy ra cuộc chiến, ta để ý trên cành cây có một tổ chim.

-Vân cô nương đợi ta một chút.

      Ta nói rồi vận khinh công leo lên, chim mẹ giương đôi mắt nhìn ta, ta cũng nhìn lại nó, chúng ta đối mắt.

-Ngươi có thấy hai vị cô nương nào đi qua đây không??

-Chíp chíp chíp chíp chíp? (Hai vị cô nương nào?)

-Bằng cô nương đứng dưới kia.

-Chíp chíp chíp! (Hướng bên trái.)

-Đa tạ!

      Con chim gật đầu coi như nhận lời cảm ơn của ta rồi tiếp tục rỉa lông, Lạc Tiên Kiếm bên hông run lên, ta đoán chắc hắn đang cố nín cười.

-Vân cô nương, ta đã có manh mối, đi theo ta.

Chúng ta xuôi theo hướng bên trái, trời ngày càng tối mà xung quanh vẫn chỉ là rừng cây.

-Ta nghĩ chúng ta nên nghỉ lại đây đêm nay.

Ta mở lời, Vân cô nương gật đầu, chúng ta cùng tìm một chỗ trống buộc ngựa vào gốc cây, vì có Vân cô nương nên ta không dám dùng tiên lực đành tự mò mẫm đi vơ cành cây cùng lá khô chém hai thanh kiếm vào nhau tạo ra lửa.

-Liệu chúng ta có thể cứu được hai vị sư tỷ của ta?

-Tin tưởng ta, chỉ là đường đi sẽ có phần vất vả.

Nhìn cô nương phía trước mang khuôn mặt nghiêm túc cùng vẻ kiên nghị khiến nàng tin tưởng, rõ ràng cô nương ấy nhỏ tuổi hơn nàng lại có thể khiến nàng an tâm, tràn đầy tín nhiệm.

-Vân cô nương đợi ta, ta đi kiếm xem quanh đây có gì ăn, nếu thấy chuyện không ổn hãy gọi ta.

-Nhược Thuỷ.

-Ân?

-Ngươi có thể gọi ta là Nhược Thuỷ.

-Vậy cô nương cũng gọi ta là Mạc Ninh.

-Mạc... Mạc Ninh.

      Vân Nhược Thuỷ gọi nhỏ như muỗi kêu; may thay ánh lửa đã che dấu khuôn mặt đang hồng lên của nàng.

-Ân Nhược Thuỷ, đợi ta.

Ánh mắt nàng vẫn nhìn theo hắc bào kia cho đến khi hoà nhập vào cùng bóng tối, đột nhiên chỉ còn lại một mình làm nàng có chút sợ hãi xen lẫn vài tia cô đơn. Nàng cùng Mạc Ninh hai người, chuẩn bị xông vào lãnh địa Hắc Ưng, nàng không sợ chết nhưng nàng sợ không thể cứu được hai vị sư tỷ, còn có nàng sợ Mạc Ninh cũng vì nàng mà liên luỵ.

-Nhược Thuỷ, Nhược Thuỷ, mau lại đây.

Nghe thấy tiếng Mạc Ninh, nàng vận khinh công tiến đến, cách đó một khoảng không xa có một hồ nước, Mạc Ninh cầm một con cá trên tay cười đến vui vẻ.

-Nhược Thuỷ, ngươi xem, cái này ngư thật đại.

-Ân, may mắn có hồ nước ở đây, Mạc Ninh, ngươi... ngươi có thể về trước hay không?

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ