-Ta... ta sẽ đau lòng, ta sẽ ích kỷ nhưng ta cũng sẽ phải dần chấp nhận, vì ta không muốn thấy nàng đau lòng.

-Chúng ta cũng vậy thôi, đầu tiên có chút không chấp nhận được, thực sự ta rất hận nàng, ta chỉ muốn một đao xuyên chết nàng để nàng thuộc về mình ta, chỉ là bây giờ quen với các tỷ muội, còn có chìm vào nhu tình của nàng, ta nghĩ ta sẵn sàng chấp nhận, đây cũng là của ta may mắn.

-Nàng... ta... ta có tài đức gì mà nàng hy sinh nhiều vì ta như vậy, để các nàng vì ta can tâm tình nguyện như vậy?

-Vì chúng ta yêu nàng và cũng vì nàng yêu chúng ta.

      Ta ôm nàng vào lòng, các nàng đều là trân bảo, là điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời ta.

-Chủ nhân thật làm ta xúc động.

      Lạc Tiên Kiếm thanh âm phát ra khiến sư tỷ giật mình đẩy ta, ta có chút chưa kịp phản ứng nghiêng người qua, Lạc Tiên Kiếm nở nụ cười nhàn nhã uống trà, bên cạnh là Lạc Tiên Phiến mặt có phần đỏ nhìn chúng ta.

-Hai... hai người các ngươi xuất hiện từ bao giờ?

-Chủ nhân, nhanh nói chuyện chính, ta cùng tiểu Lạc của ta còn phải có việc nữa.

-Ngươi... ta mới không phải tiểu Lạc của ngươi.

Lạc Tiên Phiến rất nhanh lấy lại khuôn mặt lạnh lùng nhìn Lạc Tiên Kiếm, bất quá ta phát hiện giữa hai bọn hắn đã hài hoà hơn rất nhiều.

-Được rồi, ngươi cùng Lạc Tiên Phiến không cần phải giả làm Ngữ Dung nữa. Cả hai ngươi sẽ theo ta bế quan tu luyện, chúng ta cần phải nhanh chóng mang Vệ Linh trở về?

-Chủ nhân ta, nàng ấy làm sao?

-Bị mẫu phi bắt đi, ép thành thân.

-Thảo nào ta không liên lạc được cùng nàng. Du chủ nhân định bao giờ bế quan??

-Một tuần sau khi khoa thi kết thúc. Ngọc Nhi, nàng thấy hoàng thượng là người như nào??

-Ta thấy người không phải là một vị hoàng đế tốt nhưng đối với ta lại là vị phụ thân tốt.

-Ta muốn nàng làm cho hoàng thượng chán ghét Ngữ Dung, hay chính xác hơn là tạo một trận cung đấu.

-Tại sao?

-Chỉ cần nghĩ đến Ngữ Dung nằm dưới thân người khác, cho dù là hình nhân ta cũng không chịu nổi, một trận cung đấu này sẽ làm cho hoàng hậu ít nhiều mất đi chú ý với ta.

-Không được, chuyện này đáng tội tử hình!!

-Vậy nàng chỉ cần làm Ngữ Dung bị hoàng thượng lạnh nhạt. Được chứ?

-Ân, điều này thì có thể.

-Vậy thì tốt rồi. Thời gian cũng muộn, ta cần trở về.

-Ân, trên đường cẩn thận.

Ta cùng nàng ôm tạm biệt, nàng có phần ngại ngùng còn Lạc Tiên Kiếm thì cười đến nham nhở bên cạnh.

-Ta sẽ nhớ nàng!

-Ta cũng sẽ!

Hai chúng ta bịn rịn chia tay, hai cái pháp bảo đã biến về trước, có vẻ bọn hắn cũng chán ngấy cái hoàng cung này.

Trở lại của ta phủ, ta thấy tiểu khả ái cùng Vân cô nương đang bàn bạc điều gì đó với nhau, cả hai mang vẻ mặt ngưng trọng.

-Ninh, nàng đã về, chuyện lớn rồi.

-Sao? Có chuyện gì? Kể ta nghe.

-Mộc Thu cùng Thanh Lan tỷ tỷ bị cái kia Hắc Ưng giáo phái bắt đi.

-Trước đừng quá lo lắng, ta sẽ đuổi theo ngay bây giờ, trong cung sư tỷ cũng không phải quá an toàn, ta phát hiện có một vài thái giám cung nữ là do Hắc Ưng trà trộn.

-Ngươi biết?

-Ân, lần trước ta cùng sư tỷ đang nói chuyện có phi tiêu bay yêu cầu gia nhập giáo, ta đã để Lạc Tiên Kiếm cùng Lạc Tiên Phiến diệt hắn.

-Mạng lưới của bọn chúng cũng thật rộng!

-Được rồi, bỏ qua. Vân cô nương, phiền cô nương theo ta cùng đi tìm Thanh Lan, Mộc Thu tỷ tỷ.

-Đã biết.

-Tiểu khả ái, nguy hiểm đừng theo ta, hãy đợi ta ở phủ. Phiền cô nương dẫn ta đến địa điểm hai nàng ấy bị bắt.

-Ân.

      Ta vừa nói vừa dắt ngựa theo, ta cùng Vân cô nương mỗi người một ngựa, tiểu khả ái lo lắng nhìn chúng ta rồi cũng gật đầu báo hiệu đã biết. Tiếng ngựa hí vang lên, Vân cô nương gấp đến độ vội vàng đánh ngựa đi, ta nhìn Vân cô nương đã cách ta một đoạn cũng vung roi quất vào mông ngựa đuổi theo, tiểu khả ái nói hai từ cẩn thận mới lui vào trong nhà. Nếu Hắc Ưng giáo quá tàn nhẫn ta cũng không ngại diệt đi một cái giáo phái!!

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ