PHIÊN NGOẠI 7: TÍN VẬT ĐỊNH TÌNH (4)

1.1K 106 136
                                                  

Có Thần Phật khắp cõi đất trời biết, Phong Tín đang trong một tình thế hết sức tiến thoái lưỡng nan.

Cả canh giờ qua, hắn chẳng thể làm được gì ngoài việc ngồi im một chỗ, hết thở ra đến hít vào, hết cau mày đến nghiến răng. Phong Tín bối rối là thế, lo âu là thế nhưng cử động toàn bộ cơ thể lại rất nhẹ nhàng như sợ kinh động đến kẻ đang co ro nằm trong vòng tay hắn. Hắn nghiến răng cũng thật khẽ, thở dài cũng thật khẽ, cả canh giờ đều ái ngại nhìn vào bờ ngực đang phập phồng lên xuống theo nhịp hô hấp của kẻ kia, nửa muốn mau chóng đặt y xuống giường để rời đi, nửa lại có chút không nỡ... Phong Tín ngoài sự xót xa không dứt với đối phương còn lo sợ việc mình vừa làm đã thực sự gây ra họa. Họa này nhỏ thì không sao, nếu lớn... sẽ có nguy cơ ảnh hưởng đến tương lai của hắn và Mộ Tình.

Tâm trí chỉ vừa thoáng qua ý nghĩ ấy, Phong Tín lập tức thanh tỉnh cả người, liền thoát khỏi trạng thái băn khoăn, dứt khoát đưa ra quyết định. Vẫn hết sức nhẹ nhàng, hắn buông kẻ trong lòng xuống rồi đặt tay lên trán y, bắt quyết thực hiện yểm chú xóa đi ký ức. Kẻ kia dưới tác động của pháp lực chợt run lên khe khẽ nhưng hai mắt vẫn tuyệt đối nhắm nghiền. Ấy vậy mà... sau đó gần cả khắc trôi qua, đôi mày Phong Tín vẫn cứ thế cau chặt vào nhau, mãi không thoát khỏi tình trạng lo lắng. Pháp lực đã dùng, quyết chú cũng đã bắt xong, chỉ là... hắn thực sự chẳng biết nó có bao nhiêu phần hiệu nghiệm.

Rốt cuộc phàm nhân trước mặt hắn đã được xóa ức hay chưa?

Một canh giờ trước...

Lúc ra tay cứu người, Phong Tín đã tự nhủ phải đưa thiếu niên Mộ Tình đến một nơi ấm áp hơn để tiện chăm sóc, nhưng rồi hắn nhanh chóng phát hiện ra, gian nhà dành cho hạ nhân của Hoàng Cực Quán so với khoảng sân đầy tuyết kia cũng không bớt giá rét hơn là bao nhiêu.

Bấy giờ, gian phòng có kê sáu chiếc giường đơn san sát ấy không một bóng người, tất cả các hạ nhân khác đều đã ra ngoài làm việc. Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi, càng làm gian phòng thêm phần lạnh lẽo. Phong Tín đặt Mộ Tình xuống giường, khe khẽ cau mày. Đắn đo suy nghĩ một lúc, hắn tự cắn vào lòng bàn tay mình rồi dùng máu và pháp lực, giăng lên không gian vài đốm lửa nhỏ. Các đốm lửa này lúc đầu cháy bừng sáng rực tựa các ngọn hoa đăng, sau đó chuyển sang tí tách bập bùng. Chỉ trong chốc lát, không khí buốt giá đã bị đẩy lùi, gian phòng đơn bạc theo đó trở nên ấm áp hơn.

Mộ Tình mở to mắt nhìn vị sư huynh trước mặt thi pháp, lòng không kiềm được ngưỡng mộ. Y mau chóng quên đi sự xấu hổ mới vừa nãy còn tràn ngập trong tâm khi để đối phương trông thấy vẻ tồi tàn nơi mình trú ngụ. Gương mặt ái ngại của Phong Tín lúc ấy, Mộ Tình lập tức nhận ra. Phàm là sự thương hại, dù đến từ bất kỳ ai y cũng không muốn nhận lấy. Lúc nãy trên lưng Phong Tín, thiếu niên Mộ Tình khó khăn lắm mới nói được vài câu:

"Huynh... đi hướng này... Gian nhà phía trên triền dốc... Ta... không phải là học viên của Học quán, chỉ là hạ nhân quét tước châm trà."

Phong Tín quá hiểu tính khí sĩ diện của Mộ Tình, liền trầm giọng:

"Không cần nhiều lời, ngậm miệng giữ sức."

[Thiên Quan Tứ Phúc - Phong Tình đồng nhân]  Vạn sự tùy duyênWhere stories live. Discover now