Chương 53

900 111 23

-Ôi, chuyện gì đã xảy ra với tướng công vậy?

-Tướng công bị thương nhẹ thôi, đừng lo, chắc nàng sẽ sớm tỉnh nở nụ cười ngốc nghếch với chúng ta.

Vết thương trước ngực rỉ máu ướt cả tấm khăn trắng băng quanh ngực, Tương Tương thực sự bị cái "bị thương nhẹ" doạ sợ.

-Tay phải của nàng đã bị gãy, vết thương ở ngực tháo khăn lau qua đừng để nước dính vào vết thương, ngày mai ta sẽ đón thêm Dung muội cùng Hàn muội về đây.

-Tướng công sẽ sớm tỉnh lại thật chứ Linh tỷ?

-Thực ra ta cũng không rõ nữa.

-Sao cơ?

-Đừng lo, nàng không nỡ bỏ chúng ta lại đâu, vì nàng là một cái đứa ngốc.

Một giọt nước mắt vương lại trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia, Du Mạc Ninh, đừng bỏ chúng ta. Thiếu nàng ta cũng không thiết sống nữa!

Hiện đại...

-Ối má ơi, đau đau đau đau, sao mình lại ngủ quên trên bàn máy tính nhỉ?

Ta ngơ ngác nhìn thấy mình ngủ quên ở bàn máy tính, vỗ vỗ khuôn mặt ta lê thân xuống nhà.

-Mẹ, mẹ ơi, con đói!

-Con xem con mấy tuổi rồi, trong tủ lạnh có sữa cùng bánh mỳ đấy.

-Ba đi đâu rồi mẹ?

-Lại đi đánh cờ với mấy lão chứ đi đâu. Trời ạ Ninh Ninh, con có còn là con gái không, đi lên chải đầu ngay.

      Lên trên bàn, tay phải ta có điểm đau nhức, chẳng lẽ do ta đã nằm đè lên tay quá nhiều, chải lại mái tóc buộc đuôi ngựa, ta nhìn lại mình trong gương, vẫn như vậy xinh xắn đáng yêu dễ thương nhưng ta vẫn thấy thiếu thiếu điều gì đó.

      Ta mở tủ quần áo chuẩn bị thay đồ, một thanh sắt đen thùi làm ta không kịp phản ứng.

-Mẹ, sao lại có thanh sắt trong tủ quần áo của con?

-Ninh Ninh, con bị mê sảng sao? Tủ quần áo của con có bao giờ mẹ động vào đâu.

      Ta vươn tay chạm vào thanh sắt, từng dòng ký ức chạy ngang quá đầu ta khiến ta phải buông nó ra.

-Tiểu khả ái, sư tỷ, tiểu hồ ly, Ngữ Dung, Tương Tương, Lý Nghệ Kỳ,... đầu ta, đầu ta...

      Mở đôi mắt một cách khó nhọc, ta nhìn xung quanh, một màu trắng xoá, đây không phải phòng ta.

-Ninh Ninh, con tỉnh rồi, con ngất làm mẹ lo lắng quá.

-Ninh bảo bối của ba, con quả thực doạ hai thân già chúng ta rồi.

-Ba mẹ, con xin lỗi.

-Ầy đứa nhỏ này, xin lỗi cái gì chứ, con không làm sao là chúng ta đỡ lo rồi, mẹ con đó, đi đi lại lại làm ba chóng cả mặt.

-Ông không nói không được à? Ba con đó, nắm tay con cả buổi đấy.

-Bà sao lại nói thế chứ!

-Là ai nói trước hả??

-Ba mẹ, con khát quá.

      Hai người vội vàng tranh nhau giành lấy cốc nước, ta bật cười, ước gì các nàng ở đây cùng ta. Mà các nàng là ai? Đầu ta đau quá, các nàng rốt cuộc là ai? Tại sao ta lại nhớ về các nàng.

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ