-Sư tỷ, đêm nay phiền ngươi chiếu cố tiểu cô nương này, ta đi về phòng trước.

-Ân, ngủ ngon.

-Ngủ ngon sư tỷ.

Sau khi ra khỏi phòng sư tỷ ta đi qua hỏi han tiểu khả ái cũng Ngữ Dung, hai nàng nói chỗ nàng đều thoải mái, ta nghe cũng yên lòng.

-Ây lão bá, lão đi đâu vậy?

-Tiểu cô nương chưa nghỉ ngơi sao?

-Bây giờ ta chuẩn bị về phòng đây.

-Lão định đi mua ít đồ cho thê tử, lâu lắm rồi lão chưa tặng nàng được gì.

-Giờ này quán còn mở sao?

-Còn vài quán trang sức nhỏ lẻ, thôi lão đi đây kẻo lại đóng cửa hết.

      Tình cảm phu thê của lão bá đánh xe ngựa thật tốt, ta bỗng nảy ra một sáng kiến, đợi đến kinh thành ta sẽ đặt làm một mảnh ngọc bội cho sư tỷ.

      Bước vào phòng, tiểu hồ ly đang an tĩnh ngồi uống trà không quay lại nhìn ta, nàng nhìn ngắm bầu trời qua khung cửa sổ.

-Thật đẹp đúng không?

      Ta nhẹ giọng hỏi nàng từ phía sau bước đến ôm vòng qua cổ nàng.

-Phải, thật đẹp!

-Đã có ai nói đôi mắt nàng còn đẹp hơn những vì sao ấy chưa?

-Khanh khách, tướng công, nàng lại ăn kẹo đường à?

-Ta ăn kẹo đường hay không, nàng thử là biết.

       Dứt lời ta đi ra phía trước ngậm lấy cánh môi mềm mại ngọt ngào, ta cắn nhẹ vào cánh môi ấy, bàn tay đã luồn vào y phục cách chiếc áo yếm xoa nắn tiểu bạch thỏ của nàng.

-Tướng công...

      Nàng hé mở cánh môi, rên rỉ gọi ta, chiếc lưỡi của ta theo đó luồn vào càn quấy, ta cố kéo chiếc lưỡi nàng ra rồi mút nhẹ, nàng chỉ có thể phát ra vài tiếng rên nho nhỏ trong cổ họng, đôi mắt một mảnh mê say nhìn ta.

      Ta cho vào trong chiếc yếm để chạm lấy vưu vật, sự mềm mại co giãn kiến ta không nỡ buông tay, bàn tay nhéo qua đỉnh nhũ đã căng cứng, ta hận không thể xé nát mọi thứ đè nàng lên giường ngay bây giờ.

      "Cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa vang lên dập tắt mọi thứ, ta cố gắng ổn định nhịp thở chỉnh trang lại y phục, tiểu hồ ly liếc ánh mắt giận dỗi biến về hình dạng trèo lên chiếc giường của ta.

-Tướng công.

-Ngữ Dung? Sao vậy? Có chuyện gì đã xảy ra?

-Ta cái kia đến...

-Đến??

-Đến cái đó.

      À, hoá ra Ngữ Dung đến nguyệt sự, ta đưa nàng về phòng lấy ít nước ấm cho vào túi trữ nước bảo nàng để trên bụng, đưa chút tiên khí vào trong, ta muốn nước trong túi luôn ấm, xong xuôi ta vội xuống bếp pha nước đường đỏ cho nàng.

-Nương tử, đến uống.

-Đây là??

-Nước đường đỏ a~ tốt cho nàng.

Nàng uống hết một chén khuôn mặt mới dần giãn ra, ta lại tự hỏi bản thân tại sao ta vẫn chưa có, chẳng lẽ ta "không rụng trứng?"

-Nương tử, nằm nghỉ đi, ngủ một giấc sẽ đỡ hơn.

-Ân, đây là lần đầu ta được chăm sóc như này.

-Nàng sẽ còn được ta chăm sóc nhiều, yên tâm nghỉ ngơi đi.

Ta hôn lên trán nàng rồi ra khỏi phòng, tiểu hồ ly lại ngồi uống nước ngắm trăng.

-Nương tử, ta phát hiện ta vẫn chưa có cái kia...

-Giờ nàng mới phát hiện sao.

-Ý nàng là??

-Vùng bụng của nàng sau lần trước đã bị phá huỷ không hề nhẹ, thậm chí đan điền nàng bị vỡ gần không thể luyện võ, ta vì cứu nàng nên cố tái tạo lại đan điền của nàng nhưng sức ta có hạn, ta không thể chữa hết vùng bụng của nàng.

-Nghĩa là ta sẽ không đến cái đó, không có con?

-Tướng công, ta xin lỗi.

-Xin lỗi gì cơ chứ, may quá, mỗi tháng đến ngày đó ta cảm giác đến chết đi sống lại, hơn nữa không có con cũng chẳng sao, ta có các nàng, chỉ sợ các nàng ấy muốn có con, ta là lực bất tòng tâm.

-Muốn có con cũng không phải không có cách. Nhưng giờ chưa phải lúc nàng nên biết.

-Ta đã biết. Nương tử, không bằng chúng ta nghiên cứu cách tạo ra hài tử đi.

-Nàng... ưm... ha... sắc lang...

Trong phòng hai nữ tử quấn lấy nhau, đẹp đến mức trăng cũng phải thẹn thùng trốn sau mây không dám nhìn, một đêm tuyệt đẹp!

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ