Chương 47

897 119 33

      Ta mua lấy vài bộ trang phục đưa nàng về khách điếm nhờ sư tỷ tắm rửa cho nàng, tiểu cô nương này khá thanh tú nhưng đôi mắt lại quá u buồn, ta đút cho nàng một bát cháo, rất nhanh nàng đã ăn hết, rồi ta đút cho nàng thịt, cá, rau, nàng cũng ăn sạch. Lau mồm cho nàng, ta nhờ tiểu nhị mua hai xâu kẹo hồ lô đưa nàng, có vẻ nàng đã no chỉ ăn hết một cây còn một cây đưa ta. Ta cũng khá thích kẹo hồ lô nên ăn chớp nhoáng.

-Sư tỷ, ta có chuyện muốn nhờ nàng.

-Ân, nàng nói đi.

-Đợi đến lúc tới hoàng cung, phiền nàng sai người đưa tiểu cô nương này về Đường Lâm môn, ta sẽ viết một bức thư nhờ người của nàng đưa cho nhị sư huynh.

-Nàng đã có tính toán rồi?

-Ta thấy tư chất của con bé rất hợp làm đệ tử chúng ta, sư phụ đã bế quan tu luyện, đại sư huynh thì đang có lục sư muội bên cạnh, tiểu cô nương này đi theo làm đệ tử nhị sư huynh là hợp nhất.

-Ta vẫn có chút không quen khi nàng nghiêm túc.

-Vậy thì... sư tỷ a~ muội không biết làm gì cả, xin sư tỷ hãy chỉ bảo giúp muội~

      Sư tỷ bật cười điểm vào trán ta, ta bắt lấy bàn tay nàng, ánh mắt chúng ta giao nhau đầy thâm tình, ta hạ một nụ hôn trên mu bàn tay nàng.

      "Cạch cạch" tiểu cô nương gõ chiếc đũa xuống mặt bàn ra hiệu nàng vẫn ở đây, sư tỷ mặt hồng một mảnh đẩy ta ra. Ta nhìn lại tiểu cô nương kia, đôi mắt nàng vẻ u buồn nhưng thoáng hiện lên sự nghịch ngợm.

-Ở cùng phòng với đại nam nhân như ta không sợ sao? Hơn nữa vừa nãy cũng ăn chung với ta thật vui vẻ.

Tiểu cô nương có vẻ định nói gì đó nhưng lại nhớ mình không thể nói nên ngừng lại.

-Linh nhi, nàng đang ở đâu? Ta cần nhờ nàng một chút.

-Nàng là muốn tìm cách chữa câm cho tiểu cô nương kia?

Tiểu hồ ly đột nhiên xuất hiện ngay sau lưng khiến ta giật mình, nàng là cho mỗi mình ta thấy được, nghe được.

-Ân, nàng nghĩ xem có cách nào không?

-Ta xin lỗi nhưng không có.

-Sao cơ? Không có?

-Có thể, nhưng là tiên đơn không phải vật bình thường muốn có thì có.

Ta thở dài nhìn tiểu cô nương kia, trừ khi ta có thể đẩy nhanh tốc độ tu luyện gia nhập tiên hội nhưng ta biết nó là cả một quá trình dài và đầy khó khăn, có người đến mấy trăm năm mới có thể độ kiếp, còn có những người mãi mãi không thể đành ngậm ngùi chịu cái chết đến từ từ.

-Tướng công, ta biết nàng thiện lương, nhưng nàng cũng không phải thánh nhân, mà cho dù là thánh nhân cũng có rất nhiều chuyện lực bất tòng tâm.

Ta gật đầu không nói gì thêm, chúng ta còn bốn ngày nữa mới tới kinh thành, đến đó ta sẽ mua một cái tửu lâu rồi đón Tương Tương, không biết trong đoạn thời gian này nàng ấy có bị đại phu nhân trách phạt hay bỏ đói không, còn nữa sắp đến sinh thần của sư tỷ, ta vẫn chưa nghĩ ra sẽ tặng gì cho nàng.

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Where stories live. Discover now