Chương 44

1K 127 54

      Trời mưa tí tách, phán đoán của ta quả không sai, ta tạo một kết giới để không khí lạnh không lọt vào phòng tránh ảnh hưởng tới các nàng. Ngữ Dung tỉnh lại đầu tiên, nàng ngước đôi mắt mông lung còn ngái ngủ nhìn về phía ta, ta mỉm cười đáp lại nàng. Rồi không báo trước nàng lao về phía ta, ta vui vẻ mở rộng vào tay đón nàng.

-Tướng công, nàng rốt cuộc cũng trở về, ta thật nhớ nàng, thương thế của nàng như nào? Để ta xem một chút.

-Ổn rồi, không sao đâu mà, nàng còn buồn ngủ thì có thể ngủ thêm.

      Ta ôn nhu vỗ lưng nàng, tay còn lại vuốt ve khuôn mặt nàng. Dường như nàng nhận ra điều gì đó, khuôn mặt nàng lộ vẻ sững sờ rồi vui mừng.

-Tay... tay nàng lành lại rồi sao?

-Ân, nhờ Linh nhi tìm được hoa Tầm Ma giải hết hắc ám trong cơ thể ta.

-Thật may mắn, nàng đúng là được lão thiên chiếu cố, lúc nào cũng trong hoạ gặp phúc.

      Có vẻ tiếng nói chuyện của chúng ta đánh thức sư tỷ, người vươn đôi vai để lộ thanh mảnh trắng noãn ngọc thủ.

-Sư tỷ, sớm.

-Ninh nhi, sớm...

      Nàng ngừng lại vì cảm giác có điều không đúng, nhìn lại ta vẫn đang ngồi ngay ngắn uống nước trà.

-Ninh nhi, muội về rồi, làm ta lo muốn chết, mấy ngày muội có ổn không, là ai dám bắt muội đi?

      Sư tỷ hỏi một loạt rồi ngừng lại, có vẻ nàng nhớ ra vẫn đang giận ta, hừ lạnh một tiếng không nói nữa nhưng đôi mắt vẫn hướng về phía ta.

-Sư tỷ, đừng giận ta nữa được không? Ta không phải muốn giấu, chỉ là không biết phải nói với tỷ như nào.

-Ngươi định có một hậu cung rồi mới nói ta? Hay muốn giấu được bao lâu thì giấu?

      Sư tỷ trầm xuống, giọng nói có chút chua xót, nàng đường đường là một công chúa, vậy mà chỉ vì ta... càng nghĩ càng thấy mình không ra gì, ta dứt khoát cầm tiên kiếm cứa một đường lên cổ tay.

-Nàng làm gì vậy?

-Ninh nhi, ngươi điên sao?

-Ta, Du Mạc Ninh, dùng huyết để thề, một ngày ta còn sống, tình cảm cho các nàng tuyệt đối không đổi, ta không cần công danh lợi lộc chỉ mong một đời bình an bên cạnh bảo hộ các nàng, không để các nàng chịu uỷ khuất. Nếu ta phản bội lời thề, lập tức sẽ chảy máu thất khiếu đến chết. Nếu lão thiên nghe lời thề của ta, sai thiên lôi nổ một đạo sấm để minh chứng cho ta!

      Tức thì bên ngoài một loạt sấm to nổi lên, hai nàng vội ôm lấy ta, nước mắt như mưa.

-Ta đây là làm sai gì rồi? Sao hai nàng lại khóc?

-Ngốc tử, sao lại như thế cắt tay...

-Mau đưa tay ta băng bó!

-Tướng công, nàng cũng thật không biết lo cho bản thân!

      Nhìn ba nàng lo lắng cho ta, tiểu hồ ly thậm chí còn muốn dùng tiên khí chữa lành vết thương cho ta, ta cười đến mức mắt híp lại. Tiểu khả ái cũng đã tỉnh lại từ bao giờ, trên mặt nàng cũng như vậy vương giọt nước mắt nhìn đến điềm đạm đáng yêu. Ta dùng tay kia vẫy nàng, nàng như một tiểu thố ngoan ngoãn đến cạnh ta.

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!