Chương 43

1K 143 55

Đêm đến, ánh trăng bị mây che phủ, những ngôi sao cũng không thoát khỏi, xem ra sẽ có trận mưa lớn vào ngày mai. Ta qua phòng của Lý Nghệ Kỳ, nhìn nàng an ổn ngủ như một tiểu cô nương vô hại có chút không kìm được hôn lên trán nàng, chính xác là nụ hôn tạm biệt. Để lại trên mặt bàn bốn chữ "ngày rằm hằng tháng", ta quay lại nhìn nàng một lần nữa rồi ẩn vào màn đêm, rút ra tiên kiếm, ta một đường ngự kiếm phi hành, tu tiên cũng thật tốt, chẳng cần bản đồ hay google map, đầu ta đã tự có đường, vì phi nhanh nên chẳng mấy chốc ta đến nơi, quanh huyện phủ chìm vào yên lặng. Ta vòng ra sân sau, căn nhà cũ kỹ giờ thủng thêm ở cửa sổ, trời nay có chút lạnh, nàng ngủ không biết có an ổn. Bước vào trong nhìn người nằm trên giường, gầy đi một vòng, trên mặt bàn còn một mẩu bánh mì khô khốc, lòng ta đau xót không nói được thành lời, ta vội tìm một khách điếm, đột nhập vào đó nấu tạm một bát mỳ cho nàng rồi bưng về.

-Tương Tương, dậy thôi, ăn chút gì đó rồi ngủ tiếp.

Nàng lờ đờ mở mắt không thấy ai, ta vẫn theo thói quen tàng hình không cho nàng nhìn thấy.

-Chắc là ta quá nhớ nàng nên nghe thấy thanh âm của nàng đi.

-Nào, nhanh dậy ăn, mỳ nguội không ngon đâu.

-Nàng trở về? Nàng trở về thật rồi sao?

-Ân, đúng vậy, ta trở về, mau ra ngồi ăn mỳ.

Trầm Tương Tương kích động giơ hai bàn tay, ta hiểu ý liền đưa một bàn tay cho nàng cầm lấy, nàng cười như một đứa trẻ nhưng ta có thể thấy nước mắt nàng tuôn rơi.

-Thật tốt quá nàng về rồi, mấy tuần nay ta nói chuyện không ai đáp lời, ta còn tưởng ta bị điên, nàng chỉ là do ta tưởng tượng ra, nhưng may quá nàng về, nàng về với ta.

Trầm Tương Tương nói chuyện có chút lộn xộn, đôi mắt trong veo của nàng như muốn nhìn thấy ta, ta im lặng không nói chỉ là kéo nàng ra bàn ăn rồi ấn nàng ngồi xuống ghế.

-Ăn xong bát mỳ này rồi tiếp tục nói.

Nàng như bị bỏ đói lâu ngày ăn vội vàng bát mỳ, may mắn đi đường đã nguội bớt không ta sợ nàng bị bỏng, nàng ăn xong một cách nhanh chóng xoa xoa cái bụng của bản thân.

-Ta vẫn có chút đói.

-Đêm đến ta khó tìm nơi bán đồ ăn, cái này ta phải vụng trộm vào khách điếm người khác làm cho nàng.

-Nàng không sao chứ, không ai phát hiện chứ?

-Bọn hắn ngủ say như chết, với lại ngoài nàng ra không ai biết được ta.

-Thần kỳ vậy sao? Tướng công, nàng nói xem, nàng sẽ theo ta mãi mãi có phải không?

-Ha hả, nàng vừa gọi ta tướng công.

-Bao... bao giờ? Ta... mới không phải ta gọi a~ nàng nghe nhầm rồi.

-Được rồi là ta nghe nhầm, ai nha trời nóng ghê, mặt nàng cũng đỏ bừng rồi.

-Nàng... yên lặng... không cho nàng nói!!

Ta cười cười dọn bát đũa xuống mang nước cho nàng xúc miệng, chúng ta cùng nhau nằm xuống giường, tuy ta đã trải lên một lớp đệm nhưng vẫn cứng đến đau lưng.

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ