Phiên ngoại 1

734 27 7

☆、Phiên ngoại 1

Trịnh Nhược An tỉnh lại, xung quanh là một mảng trắng tiêu điều. Cô điều dưỡng thấy gã đã tỉnh, liền gọi bác sĩ. Tên bác sĩ mặt không chút biểu cảm nào, hỏi gã đại loại như đau đầu không có chỗ nào khó chịu không rồi lại làm mặt lạnh đi ra.

Trịnh Nhược An nhìn cánh tay bị cụt của mình, hoảng hốt một hồi, ác mộng hôm đó lại như vẽ ra trước mắt. Là tên cầm dao với vẻ mặt phấn khích, nụ cười nham hiểm, cầm dao lên rón rén đến bên mình...

Cho đến khi cảnh sát nghe tin gã tỉnh lại liền tới lấy khẩu cung, gã vẫn không ngừng run rẩy, chẳng nói thành lời bất cứ điều gì. Cảnh sát hỏi rất lâu gã mới nói nổi, hoá ra là bị cướp ở một hẻm nhỏ, không những không chống lại được ngược lại khiến một kẻ điên hại bản thân ra nông nỗi này. Anh cảnh sát thở phào nhẹ nhõm, cũng may không phải vụ gì quá nghiêm trọng, có thể kết án được rồi, nhắc nhở dân chúng ra đường nhớ cẩn thận là xong. Nghĩ vậy liền gấp sổ đứng dậy bước đi.

Dụ cảnh sát rời đi xong, Trịnh Nhược An tự liếc thân thể đầy thương tích của mình, có chút tuyệt vọng, với cái thân này thì làm sao có thể quay về tìm người đó chứ? E là chẳng còn cơ hội nữa. Mà cho dù có... với cái dáng vẻ này, gã có thể dựa vào cái gì ở bên anh?

Rốt cuộc mọi thứ đều là do gã tự mình chuốc lấy. Trịnh Nhược An rũ mắt, đôi lại nhắm mắt nghe âm thanh người bên ngoài đi qua đi lại, trái tim trống rỗng cực độ. Tình trạng này bao giờ mới kết thúc đây.Tim gan như bị khoét đi, cả đời này e rằng chẳng thể lành lại nữa. Gã không khỏi bi quan, nước mắt lưng tròng, ướt đẫm băng gạc trên mặt.

Dung nhan chắc chắn cũng không còn như trước nữa, Trịnh Nhược An sờ lên lớp vải băng trên mặt mình, sẽ chẳng còn ai thèm ngắm tướng mạo này nữa. Con người ai chẳng nhìn vào bề ngoài trước, rồi sẽ chẳng còn ai thích mình... Cũng chẳng còn ai dịu dàng với mình. Trịnh Nhược An giữa lúc hoảng hốt đó lại nghĩ tới ánh mắt nghiêm túc mà luôn ấm áp của người kia, lại không kiềm chế được mình, tay cào cào vào lớp vải băng trên mặt, máu me càng thêm bê bết...

================================================================

Khi Trịnh Nhược An xuất viện thời tiết đã vào giữa đông. Từng cơn gió lạnh lẽo gào thét, người trên đường ai cũng vội vã, không ai thèm để mắt tới kẻ tay cụt, nhan sắc bị huỷ hoại đứng bên đường. Trịnh Nhược An lòng đầy bi đát.

Đã rất lâu chẳng tới công ty, bỏ việc lâu vậy rồi e là không thể quay về tiếp tục làm nữa. Chỉ còn một cánh tay, muốn vẽ vời thiết kế gì lại phải bắt đầu từ đầu. Chẳng phải chưa từng muốn chết quách đi, chỉ là gã không biết cảm giác chết đi là thế nào, nhưng nếu chết đi là phải quên mất kiếp trước vậy gã nguyện sống tiếp, dù biết cuộc sống của mình bây giờ chẳng khác gì một sự giày vò.

Gã muốn trở về căn phòng của người đó, gã muốn giữ lại những hồi ức trước kia của hai người nơi ấy, dù biết cuộc sống sau này chính là sống trong hối hận, kể từ khoảnh khắc Ninh Ninh nói chia tay gã đã biết rằng phải sống như vậy mãi mãi.

[Edit - HOÀN] Thay hương đổi vị, ấy là cuộc đời - Bán Nguyệt Thần QuangRead this story for FREE!