Chương 27: Hoa Liên ái muội, đêm rớt hố tội nhân (4)

335 12 0

Sau khi nhảy xuống, quốc sư nói bằng tiếng Bán Nguyệt: "Khắc Ma, xảy ra chuyện gì vậy?"

Nàng vừa mở miệng, giọng nói khác xa tưởng tượng của Tạ Liên. Đúng là nghe lạnh nhạt thật, nhưng rất nhỏ, tựa như một đứa trẻ rầu rĩ không vui đang lầm bầm lầu bầu, chứ không phải chất giọng lạnh lùng đanh thép. Nếu không phải lực tai của Tạ Liên xem như không tệ, chắc không nghe rõ được rồi. Khắc Ma hỏi: "Xảy ra chuyện gì à? Bọn họ chết sạch rồi!"

*Chương trước để "ả" là vì đang kể theo góc nhìn của Khắc Ma, từ đây sẽ dùng "nàng" để gọi quốc sư Bán Nguyệt, nói chung tùy theo góc độ của nhân vật mà để xưng hô cho phù hợp.

Quốc sư nói: "Làm sao lại chết sạch được?"

Khắc Ma nói: "Còn không phải vì ngươi đẩy bọn họ xuống, nhốt ở nơi quái quỷ này sao!"

Quốc sư nói: "Ai ở đây thế? Còn một người nữa."

Thật ra bây giờ dưới đáy hố, ngoại trừ Khắc Ma, hẳn là còn hai "người" nữa, nhưng Tam Lang không có hơi thở và nhịp đập, vì vậy quốc sư Bán Nguyệt mới không tìm được chút dấu vết tồn tại nào của hắn. Lúc nãy bên trên cũng loạn cào cào, hoàn toàn không nhớ rõ ai ngã xuống ai chạy mất, bởi vậy nàng cho rằng chỉ có một mình Tạ Liên. Khắc Ma nói: "Chính bọn chúng giết binh sĩ của ta, bây giờ ngươi vui chưa? Người ngươi muốn giết, cuối cùng chết sạch hết rồi!"

Bên kia, quốc sư im lặng một lát. Hồi lâu sau, trong bóng tối bỗng dấy lên ánh lửa, chiếu sáng một thiếu nữ áo đen nâng một ngọn lửa nho nhỏ trong lòng bàn tay.

Thiếu nữ này thoạt nhìn thế mà chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi, hai mắt đen sẫm, không phải không đẹp, chỉ là dáng vẻ không được vui sướng cho lắm, trán và khóe miệng đều có vết bầm, trông rõ mồn một dưới ánh lửa. Bàn tay nâng ngọn lửa dường như đang run rẩy, khiến cho ngọn lửa trong lòng bàn tay cũng lay lắt không ngừng. Nếu không phải đã xác nhận từ trước, mặc cho ai cũng không thể ngờ rằng, quốc sư Bán Nguyệt lại là một cô bé phờ phạc như vậy.

Ngoại trừ chiếu sáng chính bản thân nàng ta, ngọn lửa còn chiếu sáng bốn phía xung quanh nàng. Bên chân nàng, tất cả đều là thi thể của binh sĩ Bán Nguyệt mặc áo giáp.

Tạ Liên kiềm lòng không đặng nhìn sang bên cạnh.

Do ngọn lửa mà quốc sư nâng quá nhỏ nên không rọi sáng toàn cảnh đáy hố tội nhân, bọn họ vẫn ẩn núp trong bóng đêm như trước, nhưng nương theo chút ánh lửa đằng xa, Tạ Liên có thể trông thấy một bóng hình áo đỏ đứng bên cạnh. Dù rằng không thấy rõ lắm, song Tạ Liên vẫn loáng thoáng nhìn được vị trí gần sát tầm mắt của mình, không biết có phải do ảo giác hay không, vốn dĩ Tam Lang đã cao hơn y, nhưng hắn của bây giờ, hình như lại cao hơn một chút.

Tạ Liên chậm rãi dời mắt lên trên, dời đến cổ họng của thiếu niên nọ, tạm ngừng một lát rồi tiếp tục dời lên trên, cuối cùng dừng trên chiếc cằm xinh đẹp của đối phương.

Nửa gương mặt trên của Tam Lang vẫn giấu trong bóng đêm, song Tạ Liên cảm thấy, dường như nửa gương mặt này cũng có điểm khác biệt tinh tế so với lúc trước. Mặc dù vẫn khôi ngô như thế, nhưng đường nét góc cạnh có vẻ sắc sảo hơn.

TQTP - Huyết Vũ Thám Hoa(Q1)Where stories live. Discover now