Chương 21: Rút ngàn dặm đất, lạc giữa bão cát (2)

433 12 0

Quả nhiên, bóng người màu đỏ dưới đất thoắt cái đã gần y hơn nhiều, chẳng mấy chốc đã bay đến nơi y đưa tay là chạm được.

Tam Lang thế mà cũng bị cuốn vào gió lốc!

Tạ Liên la to với Tam Lang: "Đừng sợ!" Vừa há miệng lại ăn một mớ cát, nhưng chuyện đến nước này, ăn một hồi rồi cũng quen. Mặc dù y la lên bảo Tam Lang đừng sợ, nhưng trên thực tế, y cảm thấy Tam Lang căn bản sẽ không sợ. Quả nhiên, sau khi thiếu niên nọ bị cuốn lên không trung, Nhược Da nhanh chóng rút về, kéo gần khoảng cách giữa hai người. Tạ Liên nhìn thấy rõ ràng, trên mặt đối phương không hề có nửa phần hoảng loạn, nếu đưa cho hắn quyển sách, chắc hắn có thể bình thản đọc ngay giữa cát bụi ấy chứ, Tạ Liên thậm chí có chút hoài nghi phải chăng hắn cố tình bị cuốn lên. Nhược Da quấn vài vòng quanh hông hai người, siết bọn họ chung một chỗ, Tạ Liên nói: "Làm lại! Lần này đừng túm người nữa!"

Thế là Nhược Da bay ra lần hai. Lần này, nó túm... Nam Phong và Phù Dao!

Tạ Liên mệt cả thể xác lẫn tinh thần, nói với Nhược Da: "Ta bảo mi đừng túm người, 'người' này không phải là người theo nghĩa hẹp... Thôi được rồi." Y cất cao giọng gọi với xuống dưới: "Nam Phong Phù Dao! Ráng chống! Phải ráng chống nha!"

Nam Phong và Phù Dao dưới đất dĩ nhiên phải ráng chống, hai người mạnh ai nấy đứng vững tại chỗ, nhưng trận bão cát này thật sự quá điên cuồng và dữ dội, không lâu sau, chẳng ngoài ý muốn chút nào, lại có hai bóng đen bị gió lốc cuốn vào.

Lần này, bốn người cùng bay vèo vèo xoay tròn trên không trung. Giữa đất trời vàng tối, cơn lốc kia trông hệt như cột cát chọc trời cong vẹo, một dải lụa trắng kéo theo bốn bóng người xoay vòng liên tục trong cột cát, càng xoay càng nhanh, càng lên càng cao. Tạ Liên vừa ăn cát vừa nói: "Sao các ngươi cũng lên luôn vậy!"

Thứ nhìn thấy ngoại trừ cát vẫn là cát, thứ nghe được ngoại trừ gió vẫn là gió, bốn người không thể không dùng âm lượng lớn nhất hét qua hét lại. Phù Dao vừa ăn cát vừa phun vừa nói: "Vậy phải hỏi dải lụa trắng ngu ngốc của huynh ấy!"

Tạ Liên nắm "dải lụa trắng ngu ngốc", nói bằng giọng bất đắc dĩ: "Nhược Da ơi Nhược Da, bây giờ bốn người bọn ta trông cậy vào mi hết đó, lần này mi làm ơn đừng túm nhầm nữa, đi đi!"

Mang tâm trạng bi tráng, Tạ Liên lần nữa buông tay. Nam Phong quát: "Đừng trông chờ vào cái thứ đó! Nghĩ cách khác đi!" Bấy giờ, Tạ Liên cảm giác được dải lụa trên tay bỗng siết lại, tinh thần phấn chấn lên ngay, nói: "Chờ chút, cho nó một cơ hội nữa đi! Lại túm được rồi này!"

Phù Dao cũng quát: "Đừng có quấn người qua đường nữa đấy! Tha cho người ta đi!"

Khỏi cần phải nói, trong lòng Tạ Liên cũng vô cùng lo lắng điều này. Y kéo kéo Nhược Da, đầu kia không hề nhúc nhích, lúc này mới thấy nhẹ nhõm, nói: "Không phải đâu! Đầu kia nặng lắm, vững lắm!" Sau đó nói tiếp: "Rút!"

Chống lại cơn gió lốc cuồng loạn kia, Nhược Da cấp tốc rút ngắn, bốn bóng người nhanh chóng rời xa cột gió. Giữa cát vàng đầy trời, Tạ Liên từ từ nhìn thấy một đường viền màu đen hình nửa vòng tròn bên dưới. Đường viền này cực lớn, ước chừng lớn bằng một ngôi miếu nhỏ. Thứ mà đầu khác của Nhược Da quấn lấy, chính là thứ này đây. Mà chờ khi bọn họ tới gần mặt đất, cuối cùng cũng thấy rõ được, đó là một khối đá núi khổng lồ.

TQTP - Huyết Vũ Thám Hoa(Q1)Where stories live. Discover now