Chương 7

861 40 7

☆、Chương 07

Ninh Thư Minh vừa bước ra khỏi quán cà phê liền nhìn thấy một bóng người thậm thụt đứng ở bên tường đoạn ngõ rẽ. Ninh Thư Minh khẽ cười, đi qua ngõ liền làm bộ không thèm để ý nói: "Ra đi, lén lút như vậy tôi còn tưởng cậu là ăn cướp nữa." Hà Ngôn Tây đành ngượng ngùng từ trong ngõ bước ra, ấp úng: "Tôi chỉ lo... cái tên khốn đó lại lừa gạt cậu..."

Ninh Thư Minh lắc lắc đầu, nghiêm mặt hỏi: "Tôi chỉ muốn biết đã nấu xong cơm chưa..."

Hà Ngôn Tây á khẩu, vội vã chạy về: "Tôi về nấu thức ăn!"

Ninh Thư Minh cười cười, dưới những ánh hoàng hôn cuối cùng, anh thong thả dạo bước về nhà Hà Ngôn Tây

Màn đêm yên tĩnh buông xuống, trong không gian im ắng dội lên tiếng bước chân rón rén, một bóng người lén lút nhìn xung quanh, cuối cùng lấy chùm chìa khoá từ trong túi ra mở cửa, khẽ khàng cắm chìa khoá vào, quay một vòng, phát hiện không bị khoá trái, cửa dễ dàng được mở ra. Bóng đen kia dường như đắc ý, cười khúc khích, rón rén bước về trước vừa đi vừa sờ soạng.

Ánh trăng dịu dàng rọi vào cửa sổ buông nửa rèm, vừa vặn chiếu tới cuối giường, gió thổi vào qua cánh cửa sổ còn mở một nửa, rèm xanh lam nhạt đung đưa theo gió. Người nằm trên giường đã ngủ rất say, dưới ánh đèn yếu ớt trên đầu giường chỉ nhìn thấy bóng trăng in lên người đó, vẻ anh tuấn trên gương mặt trong buổi hoàng hôn giờ đây lại đổi thành vẻ nghiêm tú thường ngày, hiếm có lúc nào thoải mái một chút, khoé miệng khẽ nhếch lên tựa đang cười. Hai khuy áo trước ngực áo ngủ không biết đã tuột từ lúc nào, lộ ra lồng ngực trắng nõn, dường như còn nhìn thấy được hai nhũ hoa hồng hào. Đôi chân thon dài săn chắc bị chăn che phủ, chỉ còn nhìn được hình dáng.

Bóng đen tới gần người trên giường, hô hấp trở nên gấp gáp. Giống như sắp không kìm nổi mà nhào tới, nhưng lại sợ quấy rầy người đang ngủ, thế là ra sức kiềm chế bản thân. Hắn run rẩy đưa tay xoa xoa lồng ngực người đó, rướn người về phía trước, thơm lên bờ môi đang khẽ nhếch lên.

Vừa chạm tới bờ môi người trên giường bóng đen kia liền không kiểm soát nổi bản thân, không ngừng muốn tiến sâu vào trong miệng người bên dưới, bàn tay không nghe lời cũng sờ điên loạn trên lồng ngực người đó. Rồi như cố gắng kiềm chế, một lát sau liền dừng lại, vỗ nhẹ lên má người kia, lại không nén được mà khẽ hôn. Cuối cùng vẫn lưu luyến kéo kéo vạt áo người kia, chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Không ngờ vừa xoay người, phía sau truyền tới giọng nói khàn khàn vừa tỉnh ngủ: "Ngôn Tây?"

Hà Ngôn Tây ngẩn người, gượng gạo quay lại, chỉ thấy Ninh Thư Minh đã ngồi nửa người dậy đang chớp mắt nhìn mình chằm chằm. Cái vẻ ngây ngô này, tựa như đứa trẻ lạc đường, Hà Ngôn Tây hét trong im lặng: "Dáng vẻ mới ngủ dậy của Ninh Ninh đáng yêu chết mất!" Sau đó liền nổi thú tính, bất chấp nhào tới.

Ninh Thư Minh vừa tỉnh lại từ trong mộng, còn chưa biết xảy ra chuyện gì, thì đã bị đè xuống giường. Người bên trên không biết lấy đâu ra sức mà khoẻ thế, đẩy thế nào cũng không ra. Cả môi cả lưỡi đều bị chặn lại, không thể nói được gì. Cái người hôm qua được thơm một cái liền đỏ mặt sao lại trở nên bạo gan như thế...

[Edit - HOÀN] Thay hương đổi vị, ấy là cuộc đời - Bán Nguyệt Thần QuangRead this story for FREE!