Chương 16

1.2K 150 24

      Chúng ta cùng ngồi quây quần bên bàn cơm, quả không hổ danh là đệ nhất trà lâu, món ăn thơm ngon đến khó cưỡng. Ta gắp miếng thịt dê nhai ngấu nghiến rồi húp một ngụm canh thật to.

-Ninh nhi, con xem, tướng ăn vẫn xấu như vậy.

-Ha hả sư nương, là do con quá đói thôi.

-Cực khổ con rồi. Dưới đó ăn không no, mặc không đủ, ăn nhiều một chút rồi ta may y phục mới cho con.

-Có sư nương là yêu thương con nhất.

      Sư phụ ngồi bên kia hắng giọng một tiếng, ta quay sang nhìn người cười lấy lòng, bữa cơm sau năm năm gặp mặt thật khiến lòng người ấm áp.

      Sau bữa cơm ta về phòng, tiểu hồ ly chờ sẵn ở đó nhìn ta cười tựa phi tựa tiếu.

-Ngươi đã biết sai?

-Ta đã làm gì mà sai với đúng?

-Ngươi cùng tiểu tình nhân hôn nhau đến thật vui vẻ.

-Đừng nói sư tỷ của ta như vậy, thật khó nghe.

-A? Khó nghe sao? Có khó chịu bằng lòng ta?

      Phải a~ người sai là ta, nghĩ lại nếu tiểu hồ ly hôn một nam nhân khác chắc chắn ta sẽ không chịu được. Ta tiến lại ôm tiểu hồ ly vào lòng, nàng dãy dụa vài cái rồi cũng bỏ mặc để ta ôm.

-Ta biết ngươi không chỉ có mình ta nhưng ta mong ngươi đừng quên đi ta.

-Ta biết ta sai, ta thật có lỗi nhưng ta có thể chắc chắn trong lòng ta luôn có chỗ cho nàng, trái tim ta một phần là của nàng.

-Ngươi nói như mấy tên nam nhân hoa tâm kia vậy.

-Ta trọng tình cảm, lời ta nói là thật lòng, chúng ta tâm linh tương thông nàng là người hiểu rõ ta nhất còn gì.

-Miệng thật ngọt, chẳng hiểu sao ở thế giới kia ngươi không lấy nổi một người yêu thích.

-Người yêu ta thì nhiều nhưng người ta yêu thì không. Nếu không có tình cảm ta không muốn dây dưa.

-Hừ, ngươi nghĩ ta tin lời ngươi?

-Lời ta có gì mà không thể tin?

-Vuốt ve ta!

Tiểu hồ ly hoá lại bộ dáng chui vào lòng ta, ta cười cười vuốt ve lớp nhung mao mềm mại, tiểu hồ ly nằm trong lòng ta nhắm mắt lại, thật là một con hồ ly lười biếng!

-Sư tỷ, người có trong đó không?

-Ta ở.

Tiểu hồ ly hừ một tiếng rồi nằm lên giường, ta ra mở cửa cho tiểu khả ái vào phòng.

-Ta mang canh hạt sen đến cho ngươi.

-A~ muội thật có lòng, để ta bưng cho muội.

-Ngươi không định để ta vào?

-Có chứ, muội vào đi.

      Ta đứng sang một bên nhường đường cho tiểu khả ái rồi cũng bước vào.

-Ninh, ngươi cư nhiên cao hơn ta nhiều vậy.

-Đợi muội lớn lên sẽ cao như ta thôi.

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ