Chap 1 : Chữa trị cho nhân vật lớn

792 11 0

  Tiết trời ở thành phố T lúc mùa thu rất là thoải mái , dù rằng có xe xe lạnh nhưng mọi người vẫn có thể thích ứng được .

Riêng chỉ mình cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn lớn thì không chút gì gọi là thích ứng được , nơi cô sinh ra là một thành phố nóng nhiều hơn là mát cho nên đối với cô thế này được gọi là quá lạnh đi .

Kí túc xác bệnh viện lạnh không tốt đi , máy sưởi cũng hư mất rồi .

Đêm qua cô trực , thần tài thổ địa thế nào mà dẫn khách sang quán lẩu bên kia đường không dẫn lại dẫn vào bệnh viện nhiều như vậy , chật vật 4-5 ca liên tục nguyên một đêm hành hạ Lâm Khả Khả căng dây thần kinh cực độ .

Hết ca liền về ngay kí túc xá để ngủ thẳng một giấc , nào đâu ông trời thật bạc đãi cô mà lò sưởi bị hư khiến cô bây giờ lạnh quá mà không thể ngủ . Hai con mắt nổi lên gân đỏ nhìn cực kì không ra con người a .

Nằm trong chăn một hồi , nhiệt độ cơ thể của cô tự làm cho chăn ấm lên lúc này cô mới bắt đầu thiếp đi được một chút .

Reng reng reng reng .

Ha ha , trời đã không thương thì thôi , khó khăn lắm mới nhắm mắt lại được một chút thì chuông điện thoại ren khiến cho Khả Khả muốn buông ngay câu chửi bậy .

_ Tôi nghe ! - Uể oải cả người , bực mình ngay trong tiếng nói Khả Khả không kiên cũng không nể mà quát .

_ Bác sĩ Lâm , người mau đến ngay có bệnh nhân cần chữa gấp gấp - Tiếng nói người bên đầu dây thật phát ra có chút rung rung .

_ Kiếm bác sĩ Lư , tôi đã hết giờ làm việc - Khả Khả nổi trận lôi đình , tâm trạng không ngủ được đã không tốt nào đâu còn bị kêu làm khi mà mình hết bổn phận .

_ Bác sĩ Lư không giải quyết được , liền mời bác sĩ , mau mau không là bệnh viện chúng ta dẹp cái chắc - Vị bên kia gấp như nước sôi đến nơi nói một tràng không hề dừng lại.

_ Bệnh viện ta là bệnh viện quân y , ai dám dẹp - Khả Khả bị chọc cho tức đến không ngủ nữa mà tỉnh hẳn .

_ Thật là sẽ bị dẹp , người mau mau đến tôi năng nỉ - Người càng gấp hơn bao giờ hết .

_ 5 phút - Hết cách , tức thì cũng tức , buồn ngủ thì cũng hết , lạnh thế này thì cũng không thể ngủ Khả khả liền mệt mỏi đi vào phòng vệ sinh mà rửa mặt tỉnh táo

Không sai biệt đúng 5 phút sau cô có mặt tại phòng cấp cứu , lúc đi vào liền thấy không thích hợp chút nào một hàng người mặt đồ quân đội đang đứng bu đầy ở trước cửa ra vào cấp cứu .

Khả Khả lúc này không thèm để ý , liền trực tiếp đi xuyên qua dòng người mà đi vào , chuẩn bị đi đến cửa thì bị hai người bộ đội ngăn lại .

_ Cô là ai ? - Một người bộ đội mầy nhíu chặt nhìn cô gái kia đầy nghi hoặc .

_ Tôi là bác sĩ , tôi đến cứu người - Khả Khả quả thật đã mệt còn gặp phải cái việc quái đãng này .

_ Bác sĩ ? không có bảng tên ? không có áo blue ? - Người bộ đội nhìn cô đầy nghi hoặc .

_Ra đây đi , tôi ở trước cửa cấp cứu - Cô không thèm nhìn bọn họ nữa , móc bộ đàm nội bộ ra gọi ai đó.

Chưa đến 1 phút cánh cửa phòng cấp cứu liền mở ra , vị bác sĩ chính hồi nãy hoảng hốt chạy ra .

_ Bác sĩ Lâm người đến , mau mau không kịp rồi - Không cần nhìn đến những người xung quanh , bác sĩ Lư liền nắm tay của cô lôi vào trong phòng cấp cứu .

Để lại mọi ánh nhìn ngơ ngác ở bên ngoài .

_Nặng vậy sao ? - Mặc đồ khử trùng xong , bước vào phòng phẫu thuật cô nhìn sơ một chút .

_ Tôi thật cam không nổi mới cầu cứu cô , giúp tôi , không là bệnh viện liền bị đóng cửa - Bác sĩ Lư tuổi nghề cũng ngang bằng cô nhưng mà mắc cái bệnh rối khi gặp việc khó .

Nhiều khi Khả Khả không hiểu sao vị bác sĩ Lư này là có thể qua được kì thi bác sĩ nữa chứ .

_ Nói nhiều ! mau bắt tay vào việc - Cô bỏ qua mọi hành động , lúc này cứu người là quan trọng .

5 tiếng đồng hồ , cuối cùng đèn phòng cấp cứu cũng đã tắt .

Khả Khả giao hết mọi việc cho bác sĩ Lư tự mình đi ra bằng cửa nội bộ .

_ Đại Tá đến nào ? - Mọi người nhìn vị bác sĩ bước ra tất cả đều đứng nghiêm túc ánh nhìn lo lắng hướng về bác sĩ .

_ Đã không sao , đại tá của các người thật không phải con người mà , trúng 3 phát đạn vậy mà vẫn giữ được mạng , đã chuyển đến phòng hồi sức ngày mai liền ra phòng ngoài , tôi đi trước - Bác sĩ Lư bị bọn họ hù cho sợ nhưng mà ông vừa cứu lấy một cực phẩm của đất nước cho nên không có gì phải sợ cả , hùng hổ nói , nói xong liền bỏ đi .   

SOÁI CA DƯỚI LỚP QUAN TRANGĐọc truyện này MIỄN PHÍ!