Chương 11

1.2K 161 16

-Ninh, ngươi có đó không?

-Tiểu khả ái!!!!

      Ta nghe thấy giọng tiểu khả ái vui mừng đến mức gọi luôn xưng hô mà trước giờ ta chỉ dám gọi trong đầu, tiểu khả ái nghe xong mặt đỏ bừng, thật là một tiểu cô nương thẹn thùng.

-Ta mang cơm cho ngươi.

-Hảo sư muội của ta, ta đói đến mức ngực dính vào lưng luôn rồi.

      Vừa nói ta vừa nhận âu cơm, tiện sờ qua bàn tay tiểu khả ái một hồi.

-Ngươi... bại hoại!!

-A, ân? Ta đâu có làm gì đâu.

      Giả ngu chính là skill của ta, ta mà nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.

-Ngươi... ngươi...

-Hảo hảo, ta nhận sai. Sư muội, muội như thế nào đến đây mà không đi cùng hạ nhân, ân?

-Ta cho họ chờ ở phía ngoài.

-Làm ta sợ muốn chết, tưởng muội một mình đến đưa cơm cho ta.

-Ngươi đó, nếu không chọc giận phụ thân thì đâu đến mức này. Hảo hảo tu luyện cho tốt, ba tháng sau biết đâu võ công sẽ hơn ta.

      Sao ta cứ có cảm giác tiểu khả ái thực chất còn lớn tuổi hơn ta thế nhỉ? Hay do hài tử thời cổ đại biết suy nghĩ hơn chăng?

-Đã biết sư muội, trời cũng tối, mau về Đường Lâm môn đi, nơi này muội đi tối ta không an tâm.

-Ta vừa đến ngươi đã muốn đuổi ta đi.

-Nào có a~ ta lo cho muội thôi, đường núi gập gềnh khó đi.

-Ta ở thêm với ngươi một lát.

-Hảo, cũng được.

-Ngươi... không quên gì đó chứ.

Quên gì ư? Ta tự hỏi mình nhưng ta thấy ta đâu có quên gì, ta quay lại định hỏi tiểu khả ái thì thấy nàng cúi đầu xuống. Hoá ra là vậy, ta thầm cười rồi xoa đầu tiểu khả ái, nàng giang tay ôm lấy thắt lưng ta, đầu hướng vào lòng ta dụi nhẹ.

-Sư muội, ngẩng mặt lên.

Tiểu khả ái ngửa khuôn mặt non mềm lên nhìn ta liền bị ta một ngụm hôn gò má, xúc cảm mềm mại làm môi ta lưu luyến.

-Ngươi... sắc lang, bại hoại, phôi đản, ta... ta...

-Đừng chạy sư muội, coi chừng té đó.

Tiểu khả ái không nói hết liền rời khỏi lòng ta chạy biến như một tiểu thố nhút nhát, ta nhìn bóng lưng nàng rời đi nở nụ cười không quên nhắc nhở nàng.

Quanh quẩn ở trong động cũng hai tháng, sáng sư tỷ luyện công xong đến thăm ta, tiểu khả ái vẫn đưa hai bữa cơm sáng tối. Tình cảm giữa chúng ta ngày càng bồi dưỡng khăng khít. Ta ở trong động, tuy rằng kiếm pháp vẫn chỉ đang ở nhất cảnh nhưng khinh công tiến bộ vượt bậc, xem ra trời sinh ta hợp chạy trốn hơn.

-Sư tỷ, tỷ có đó không?

Ta đang luyện công chợt nghe có người gọi, giọng không giống tiểu khả ái cũng không giống như sư tỷ. Bước ra ngoài nhìn người trước mặt, bạch y phiêu trong gió, khuôn mặt trắng nõn có chút hồng hai gò má, nụ cười như gió xuân phất qua mặt ta, người này không phải cái gầy gò ốm yếu lục sư muội sao? Chỉ qua hai tháng mà đã có sự thay đổi, đúng là hài tử đang trong tuổi lớn.

Các Nàng Mau Cùng Ta Hành Tẩu Giang Hồ [Bách hợp] [Xuyên không] [Tự viết]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!