Chương 301-310

20 0 0

Chương 301: Ta là Ma Đế 

Gió đêm lạnh lẽo quất vào mặt Thiên Cơ lão nhân. Ông khép hờ mắt, than nhẹ một tiếng rồi hai thùy tai khẽ động. Xác định xung quanh đình trúc không có người ngoài xong, ông hạ giọng, dùng giọng điệu u sầu giải thích nghi ngờ của Vô Ngân: "Người Linh Cung có năng lực đặc biệt kinh thiên hãi địa mà người thường không có, cho nên người bên ngoài trước giờ kính sợ người Linh Cung như thiên thần, cho rằng bọn họ không gì không làm được."

"Nhưng người ngoại giới cơ bản không biết, linh lực dị năng đặc biệt của người Linh Cung vừa là may mắn, đồng thời là một tai họa..."

Đôi mắt Vô Ngân nhìn đại sảnh đối diện. Nếu Hiên Viên Diễm rời khỏi đại sảnh, đi về phòng cưới, hắn sẽ xông đến bằng tốc độ nhanh nhất để cản Hiên Viên Diễm lại. Đôi tai Vô Ngân lắng nghe vô cùng cẩn thận lời kể chậm rãi u sầu của Thiên Cơ lão nhân, chỉ sợ bỏ sót chữ nào.

"Năm đầu người Linh Cung đến tuổi cập kê sẽ đau đớn gan phổi mười ngày một lần; năm thứ hai cập kê sẽ đau đớn như khoét tim một ngày một lần. Nếu không muốn đau đớn giày thân nhập cốt, người Linh Cung phải uống nước linh tuyền hàng ngày." Giọng Thiên Cơ lão nhân càng lúc càng nhỏ, ngữ điệu càng lúc càng buồn bã. Sắc mặt Vô Ngân cũng dần hoảng sợ, trắng bệch. Hóa ra hắn không sai, chứng bệnh đau đớn tim gan mười ngày một lần của Nguyệt nhi có liên quan đến Linh Cung, hơn nữa liên quan đến mức làm hắn phải lo lắng.

Hai tay Vô Ngân thấm mồ hôi lạnh, khuôn mặt u ám như bị mây đen bao phủ, lo lắng cho bằng hữu tốt: "Nếu như linh tuyền khô cạn thì sao?"

Thiên Cơ lão nhân nhìn Vô Ngân, khuôn mặt cũng u ám không kém, trả lời: "Nếu linh tuyền khô cạn, người Linh Cung chưa đôi mươi sẽ đau đớn đến năm hai mươi tuổi, sau đó sức tuyệt mạng đoạn; người đã hai mươi tuổi, khi linh tuyền khô cạn chính là lúc bọn họ bỏ mình mất mạng."

"Nói cách khác......" Mồ hôi lạnh đổ khắp người Vô Ngân, hắn run rẩy nói: "Nếu linh tuyền khô cạn, không những người Linh Cung khó thoát tử kiếp, Nguyệt nhi cũng chỉ có thể sống đến hai mươi tuổi, sau đó sẽ hương tiêu ngọc vẫn?"

Thiên Cơ lão nhân gật đầu, vẻ mặt nặng nề: "Trăm ngàn năm đến nay, linh tuyền đều đầy tràn không cạn, chưa bao giờ khô cạn. Nhưng, gần bốn mươi năm nay, linh tuyền dần dần xuất hiện dấu hiệu khô cạn. Không đến năm tháng nữa, linh tuyền sẽ khô cạn mãi mãi."

Vô Ngân nhíu mày, nghi hoặc: "Vì sao linh tuyền đầy tràn không cạn trong trăm ngàn năm, nhưng trong bốn mươi năm nay lại xuất hiện dấu hiệu khô cạn?"

Chuyện cũ tái hiện trong đầu Thiên Cơ lão nhân. Ông ngước đầu lên nhìn trời, đôi mắt hơi ươn ướt: "Đó không phải tự nhiên mà là do người làm. Chuyện này có liên quan đến ân oán của Linh Cung và Ma tộc bốn mươi năm trước."

"Cái gì? Ma tộc?" Vô Ngân quá kinh hãi, đột nhiên trợn tròn mắt: "Thế gian chí tôn, Linh Cung thần bí. Uy hiếp thiên hạ, vạn vật sợ phục. Ma Tộc không ra, ai dám tranh phong?"

Thiên Cơ lão nhân cúi đầu, nói: "Ân oán đó, trừ Ma đế và một số ít người Ma tộc may mắn sống sót thì những người Ma tộc khác đã bỏ mạng. Trước khi người Ma tộc diệt vong đã bạo phát ra oán hận mãnh liệt, nguyền rủa linh tuyền dần khô cạn, người Linh Cung sẽ diệt vong mãi mãi."

Đặc Công Tà PhiRead this story for FREE!