Chương 231-240

23 0 0

Chương 231: Tê tâm phế liệt

Hai luồng khói đen chạm vào nhau, hòa thành một làn khói đen rồi xoay tròn rất nhanh.

"Ầm."

Một tiếng chói tai vang lên, sau đó làn khói đen lại phân thành hai luồng, cách nhau khoảng ba thước, lơ lửng giữa không trung.

Khói đen do thân thể Ma Quân hóa thành, có vẻ rất sợ hãi sức mạnh cường đại của làn khói đen đối diện, chỉ lơ lửng giữa không trung không dám nhúc nhích, cắn răng nghiến lợi hỏ: "Ngươi là người nào của Ma tộc?"

Chỉ có người của Ma tộc mới có thể hóa thân thành làn khói đen rồi phát ra lực công kích mạnh mẽ. Nhưng... Không phải người của Ma tộc chỉ còn một mình hắn thôi à? Sao bây giờ lại xuất hiện thêm một người khác? Chẳng lẽ, năm đó trừ hắn ra...

"Ta là người nào của Ma tộc cũng không quan trọng! Quan trọng là..." Nghe được câu hỏi của Ma Quân, làn khói đen kia không muốn cho Ma Quân biết rõ thân phận thần bí của mình nên đã âm thầm vận dụng ma lực, biến đổi giọng nói của chính mình, nói: "Ngươi ở đây chính là nghiệp chướng!" dđlqđ

"Ngươi không có tư cách nói như vậy! Ngươi và Ma Quân ta đều là người của Ma tộc, ngươi biết rõ ràng..." Làn khói đen thần bí vừa dứt lời, Ma Quân phát ra âm thanh như mãnh thú gào thét: "Ma Quân ta làm tất cả rốt cuộc là vì cái gì? Ngươi nên trợ giúp ta, chứ không phải đối địch với ta!"

"Chuyện cũ trước kia chỉ là mây khói, ngươi cần gì phải..." Làn khói đen thần bí khẽ thở dài, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ, trả lời Ma Quân: "Cố chấp quá khứ như vậy làm gì?"

"Ngươi nói cái gì? Chỉ là mây khói? Ngươi lại có thể đưa thâm thù huyết hận của Ma tộc chuyển thành mây khói?"

Khói đen do Thân thể Ma Quân hóa thành bắt đầu nhảy lên, giống như đang phát tiết căm phẫn trong lòng: "Ngươi đúng là nỗi sỉ nhục của Ma tộc!"

Dường như tâm trạng của làn khói đen kia không bị ảnh hưởng bởi lời mắng của Ma quân, giọng nói của hắn vẫn lạnh nhạt như nước: "Ngươi đừng bị ma tính che mắt, rõ ràng ngươi cũng biết việc Ma tộc diệt vong chính là số mệnh, không liên quan đến những người kia!"

"Số mệnh chó má cái gì? Nếu không vì những người đó thì sao Ma tộc chỉ còn lại hai người chúng ta?"

Ma Quân rống giận giống như mãnh thú hung ác trước khi cắn nuốt con mồi: "Ma Quân ta không tiếc tất cả để đòi lại khoản nợ thâm thù huyết hận đó." dđlqđ

Nghe được lời nói tàn ác của Ma Quân, làn khói đen kia lại khẽ thở dài, giống như không thể cứu vớt Ma Quân mà tiếc hận: "Không tiếc tất cả để đòi nợ, dù phải trở thành ma quỷ sao?"

"Đúng, cho dù có trở thành ma quỷ! Ngươi thân là người của Ma tộc thì nên trợ giúp ta đòi nợ, nếu không..."

Thân hình Ma Quân bắt đầu toát ra sát khí nồng đậm: "Tối nay, Ma Quân ta liền giết ngươi, tránh cho ngươi trở thành sỉ nhục của Ma tộc!"

"Đã như vậy, ngươi đừng nên oán trách ta. Ta sẽ nghĩ cách ngăn cản ngươi thành ma quỷ. Nếu cuối cùng ta không thể thành công ngăn cản ngươi, làm ngươi trở thành ma quỷ, như vậy..."

Đặc Công Tà PhiRead this story for FREE!