Dạ Dật Phong cầm bình trà trên mặt bàn lên, rót đầy ly trà lưu ly, đồng thời môi mỏng chậm rãi đáp lời: "Thụy vương hoàng triều Long Diệu Hiên Viên Diễm, cùng với... Thụy vương phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt."

Giờ phút này, hận ý bộc phát trong đôi mắt của Dạ Dật Phong. Chỉ là, trong hận ý này dường như lại ẩn giấu một tia tâm tình phức tạp làm người ta không dễ phát giác. Đó dường như chỉ muốn chặt Hiên Viên Diễm làm trăm mảnh để đánh tan hận ý tràn ngập trong lòng, nhưng... không muốn đối xử như vậy với Thượng Quan Ngưng Nguyệt. D/đ LQĐ

Nghe được Dạ Dật Phong trả lời, đôi mắt Môn chủ lạnh lẽo híp lại, trong môi nói thầm tám chữ không chút nhiệt độ: "Thì ra là... là hai người bọn họ!"

Ngay sau đó, Môn chủ bỗng ngửa đầu, trong môi phát ra tiếng cười giễu cợt âm hiểm, mặc dù âm thanh không lớn, nhưng đủ khiến không khí trong phòng đông cứng trong nháy mắt.

-- Hắn... vì sao lại bật cười, còn là cười giễu cợt âm hiểm?

Dạt Dật Phong kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn Môn chủ Quỷ Chú môn.

Dường như Môn chủ đã nhận ra nghi ngờ trong lòng Dạ Dật Phong, ngừng lại điệu cười giễu cợt âm hiểm, trong môi phun ra tám chữ lạnh lẽo: "Là hai người bọn họ thì thế nào?"

Nghe giọng điệu cực độ khinh thường của Môn chủ, thân thể Dạ Dật Phong cứng đờ, chậm rãi để ly ngọc lưu ly trong tay xuống, đứng lên từ trên ghế, hơi nghiêng đầu nhìn Môn chủ: "Ngươi nói cái gì... thì thế nào?"

" Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt có thể trong một đêm ngắn ngủi làm tất cả môn phái võ lâm trong lãnh thổ Thương Nguyệt ta, bao gồm cả chưởng môn và đệ tử trong môn, toàn bộ trúng độc không phát giác, chuyện này... còn nói thì thế nào sao?"

"Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dưới tình huống không phát huy bản lĩnh chân chính mà vẫn giẫm nát trăm tên tang thi của Quỷ Chú môn ngươi như con sâu con kiến dễ như trở bàn tay, chuyện này... còn nói thì thế nào sao?"

Dạ Dật Phong vừa ngưng đặt câu hỏi liên tục, Môn chủ buông lỏng hai cánh tay đang khoanh lại ra, thân thể thêm ép gần sát trước mặt Dạ Dật Phong, mở miệng phun ra âm thanh lệ lãnh giết chóc: "Tối nay, tang thi do tứ đại Hộ pháp mang tới có lẽ thật sự chỉ có thể gọi là con kiến hôi không chịu nổi một kích. Chỉ là.... nếu tứ đại Hộ pháp mang tới thi tôn mà bổn Môn chủ vừa mới nghiên cứu ra ba canh giờ trước, vậy con kiến hôi không chịu nổi một kích chính là Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt."

Dạ Dật Phong chau mày, môi mỏng nặn ra hai chữ kinh ngạc: "Thi tôn?"

-- Đó là cái thứ gì, chí tôn trong... tang thi sao?

"Đúng, thi tôn!" Đôi mắt Môn chủ tỏa ra ánh âm u khát máu, mở miệng gằn từng chữ: "Đợi bổn Môn chủ theo lời hẹn đi nghiên hồ trong rừng trúc thì sẽ mang vũ khí khủng bố đi theo!"

"Tên này nghe quả thật tương đối khủng bố, cũng không biết bản lĩnh..." Dạ Dật Phong nhìn Môn chủ, môi mỏng phát ra lời chất vấn: "Có khủng bố giống như tên không?"

"Thái tử Thương Nguyệt thử một lần chẳng phải sẽ biết sao?" Hàng lông mày bị che khuất bởi mặt nạ màu máu cuồng ngạo nhếch lên, Môn chủ mở miệng âm hiểm cười nói, đồng thời ngón trỏ trái bấm rách ngón cái trái, vài gọt máu từ ngón tay cái chảy ra. Đầu tiên Môn chủ cấp tốc quay ngón trái vài vòng, sau đó dán sát môi lộ ra ở mặt nạ của mình. Giống như thưởng thức mỹ thực ngon nhất trên thế gian, hắn liếm sạch vài giọt máu dần chuyển màu đen trên ngón tay cái, hai mắt đầy âm lệ dùng nội lực truyền mật âm, nói -- Thi tôn Nhất Hào, mau hiện thân!" Thi tôn Nhất Hào bị Môn chủ dùng huyết chú cho gọi, phá cửa sổ vào nhanh như tia chớp, sau đó thân thể bất động đứng trong phòng như một pho tượng điêu khắc.

Đặc Công Tà PhiRead this story for FREE!