Chương 82

8.5K 261 22

Lòng son (tứ)

Gã trung niên kia vẫn tê liệt ngồi dưới đất, ngửa mặt nhìn hắn sững sờ: "... Ngươi muốn làm gì?"

Ngụy Vô Tiện chớp chớp mắt: "Ta tưởng các ngươi đều biết triệu âm kỳ dùng làm cái gì, nên mới thích dùng nó đến thế."

Công dụng của triệu âm kỳ dĩ nhiên chỉ có một. Thế nhưng, kể cả bây giờ có người tình nguyện dùng máu thịt trên người mình ra nhử nhằm đánh tan trận pháp của bầy thi, đổi lấy sự an toàn của người khác, thì kẻ này nhất định không thể là Ngụy Vô Tiện!

Tên tu sĩ trẻ tuổi kia sợ run, mặt bỗng hiện vẻ căm phẫn. Hắn gào lên: "Này tính là gì? Chuộc tội sao?! Làm bộ làm tịch tỏ vẻ ăn năn, làm chút chuyện tốt là có thể xí xóa sao?!"

Ngụy Vô Tiện nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ là tò mò thôi."

"Tò mò cái gì?!"

Ngụy Vô Tiện cười đến sáng lạng* nói: "Ta rất tò mò, không phải các ngươi khoái nhất là mắng chửi ta hay sao? Vong ân phụ nghĩa, phát rồ, tà ma ngoại đạo gì gì đó. Ta bèn muốn xem xem, bị cái đồ vong ân phụ nghĩa, phát rồ, tà ma ngoại đạo mình căm hận nhất cứu, chư vị sẽ có cái loại cảm giác gì?"

(* gốc tiếu dung khả cúc)

Gã thanh niên kia hằn học trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng nói: "... Vô dụng thôi. Ta cho ngươi biết, Ngụy Vô Tiện, bất kể ngươi có làm cái gì, ngươi cũng đừng có trông mong ta sẽ tha thứ cho ngươi hay quên mối thù phụ mẫu ta." Hắn lên giọng: "Vĩnh viễn không quên!"

(Trừ phản diện chính như Dao muội ra còn mấy thể loại phản diện qua đường trong bộ này đều vô cùng trào phúng thế này đây...)

Ngụy Vô Tiện nói: "Có ai bảo ngươi tha ta, cũng có ai bảo ngươi quên mối thù nhà ngươi đâu. Ngươi muốn nghe sự thật? Ngươi có hận ta hay không đều không có tí ti liên quan gì tới ta, cũng chẳng có chút xíu ảnh hưởng nào tới ta. Nếu ngươi hận ta thật, hoan nghênh tới đấu, lúc nào cũng chiều*!? Thế còn báo thù hay không? Cái này tùy bản thân ngươi."

(* gốc là tùy thời phụng bồi)

Người nọ vẻ mặt xoắn xuýt nhịn không nổi, nói: "... Ta... Ta!"

Ngụy Vô Tiện cũng không muốn tiếp tục lằng nhằng với hắn, nói: "Tránh ra."

Lam Vong Cơ liền nói: "Xin cho qua*."

(Ý anh ấy là xin lỗi, mời bước qua một bên tôi cần tới bên vợ tôi)

Gã thanh niên kia đứng chắn trên bậc thềm, nhìn hai người sóng vai trước mặt, tuy không cam lòng nhưng chợt nghe tiếng hung thi rít gào truyền tới từ phía sau, lòng đầy sợ hãi, chân bất giác nhường đường.

Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ liếc nhau. Lam Vong Cơ gật đầu, Ngụy Vô Tiện mỉm cười, im lặng hít một hơi.

Giây tiếp theo, hai người đồng loạt xông về phía bầy thi trùng trùng điệp điệp trước Phục Ma điện!

Lúc Ngụy Vô Tiện trong nháy mắt hướng thẳng tới bầy thi, hoa văn triệu âm kỳ trước ngực hắn lộ ra, đám tẩu thi bị chú ấn huyết hồng rọi vào tròng mắt trống rỗng, lập tức điên cuồng loạn động, con trước ngã xuống con sau tiến lên hướng hắn nhào tới, nhưng đúng lúc đó Tị Trần rời vỏ, Lam Vong Cơ phóng lên trên kiếm, thuận tiện kéo Ngụy Vô Tiện lên theo, rồi lướt lên trên đầu bầy thi.

Tác dụng tức thì*, bầy thi trước Phục Ma điện trong nháy mắt như thủy triều rút sạch, đuổi theo hai người kia!

(* gốc là Dựng sào thấy bóng, chỉ hiệu quả thấy được ngay lập tức)

Chẳng mấy chốc, đã chẳng nghe được tiếng rít gào phi nhân loại cùng tiếng tru khàn khàn nào nữa.

Mà trong Phục Ma điện, một mảnh tĩnh mịch. Trong lòng mỗi người đều tràn ngập hoang đường.

Cái mùi vị Ngụy Vô Tiện muốn bọn họ nếm trải, quả thật chẳng dễ chịu gì.

Gióng trống khua chiêng tới vây quét, kết quả ngược lại bị vây quét; Phất cờ hô hào muốn trừ hại, cuối cùng còn phải nhờ vào cái "Hại" này đến cứu mạng mình.

Thật không biết rốt cuộc nên thấy khôi hài, thấy kỳ dị, thấy hổ thẹn, hay là ù ù cạc cạc*. Cảm thấy giữa cái tràng tuồng nghĩa phẫn trào dâng này bản thân cứ nhảy loi choi, quả thật không được vẻ vang nở mày nở mặt cho lắm.

(* gốc là mạc danh kỳ diệu)

Qua hồi lâu, trong Phục Ma điện thậm chí cả thì thầm rỉ tai nhau cũng không nghe thấy câu nào. Không biết đã im lặng bao lâu, cuối cùng mới có người thăm dò: "... Bầy thi vây núi, có phải đều bị dẫn đi rồi hay không?"  

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now