*kiểu slowmotion như cô dâu 8 tuổi nhỉ :)))

Kim Quang Dao cười nói: "Đương nhiên là nhớ. Mời. Đi bên này."

Tô Thiệp lại liếc nhìn huynh đệ Lam thị bên kia, rồi cúi đầu vội vã vào sảnh. Lam Hi Thần với Lam Vong Cơ đều không phải loại người soi mói sau lưng, dù Tô Thiệp có khá nhiều chỗ để soi mói, bọn họ cũng không lắm lời.

Nếu như màn Hoa yến mấy ngày trước là tiệc lớn Lan Lăng Kim thị mở ra nhằm vào tất cả các gia tộc, thế thì lần này, chính là tiệc riêng chỉ mời gia tộc thân thiết, thành viên nội bộ và gia tộc phụ thuộc.

Lam Hi Thần và Lam Vong Cơ lần lượt ngồi vào vị trí, không tiện bàn luận tiếp đề tài mới vừa rồi giữa bữa tiệc, Lam Vong Cơ lại trở về thái độ bình thường – lạnh lẽo như băng. Qua sự sắp xếp của Kim Quang Dao, trên chiếc án nhỏ trước mắt hai người đều không bày chén rượu, chỉ có chung trà và vài đĩa đồ ăn nhỏ thanh thanh đạm đạm*. Cô Tô Lam thị không thích uống rượu đã có tiếng gần xa, bởi vậy cũng không có ai tiến lên mời rượu, một vùng thanh tịnh.

*gốc là thanh thanh sảng sảng, mà đó giờ chưa nghe nói tới thức ăn có dính từ sảng.....

Ai ngờ, thanh tịnh không được bao lâu, có gã nam tử mang áo bào Kim Tinh Tuyết Lãng chợt đi tới, một tay cầm chén rượu, to tiếng nói: "Lam tông chủ, Hàm Quang Quân, ta mời nhị vị các ngươi một chén!"

Kẻ này da dẻ hơi ngăm đen, cao lớn tuấn lãng. Giọng nói hết sức to rõ, ban nãy vẫn luôn mời rượu khắp nơi trong sảnh tiệc, ông ông vang dội.

Chính là con của em ruột Kim Quang Thiện, anh họ của Kim Tử Hiên, Kim Tử Huân.

Kim Quang Dao biết hai huynh đệ Lam thị đều không ưa uống rượu, vội vàng bước sang, cười nói: "Tử Huân, Trạch Vu Quân với Hàm Quang Quân đều là người bước ra từ Vân Thâm Bất Tri Xử, đệ bảo họ uống rượu còn không bằng..."

Kim Tử Huân vô cùng không ưa Kim Quang Dao mới nhận tổ quy tông dạo gần đây, lòng cảm thấy kẻ này thấp hèn, nên không coi hắn ra gì, dứt khoát ngắt lời: "Kim gia Lam gia chúng ta gần gũi như một nhà, đều là người mình cả. Nếu hai vị Lam huynh đệ không uống, đó chính là khinh thường ta!"

Mấy tên gia chủ của gia tộc phụ thuộc ở cạnh bên rối rít vỗ tay khen: "Hay! Nói thật hay!"

"Thật có phong thái hào sảng!"

"Danh sĩ vốn phải như thế!"

Kim Quang Dao giữ nguyên nụ cười, im lặng thở dài, xoa xoa huyệt Thái Dương, thầm nghĩ: "Cái gì mà người mình, cái gì mà một nhà, cái gì mà phong thái hào sảng, danh sĩ gì... bắt ép người ta uống rượu, này chẳng phải là không có gia giáo hay sao?"

Lam Hi Thần đứng dậy từ chối khéo, Lam Vong Cơ vẫn ngồi, lạnh lùng nhìn chằm chằm chén rượu Kim Tử Huân kiên quyết đẩy trước mắt mình, hơi mở miệng, dường như đang định nói gì đps, bỗng nhiên, có một bàn tay nhận lấy chén rượu nọ.

Lam Vong Cơ ngẩng đầu nhìn sang.

Chỉ thấy toàn thân áo đen, bên hông là một ống sáo, tua rua đỏ thắm của cây sáo buông lơi. Đứng chắp tay, phong thần tuấn lãng. Ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu, phô cho Kim Tử Huân xem chén rượu rỗng tuếch, mỉm cười nói: "Ta uống thế y, ngươi hài lòng chưa?"

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now