Chương 70

9.7K 295 139

Chương 70: Tương ly (nhị)

Kim Lân đài.

Lam Hi Thần và Lam Vong Cơ sóng vai, chậm rãi bước đi trong biển hoa Kim Tinh Tuyết Lãng.

Lam Hi Thần thuận tay lướt nhẹ qua một đoá Kim Tinh Tuyết Lãng trắng muốt mơn mởn, động tác nhẹ nhàng đầy thương yêu đến cả một giọt sương cũng chẳng hề phất rơi.

Hắn nói: "Mấy ngày nay sau khi Hoa yến kết thúc, đệ đi dạo khắp thành Lan Lăng, thế nhưng đã trông thấy gì rồi?"

Lam Vong Cơ: "..."

Lam Hi Thần: "Tại sao vẫn cứ ưu phiền lo lắng."

Tuy nói là ưu phiền lo lắng, nhưng người ngoài nhìn vào, biểu cảm của Lam Vong Cơ đại khái chẳng có điểm gì khác biệt.

Lam Vong Cơ lắc đầu, thấp giọng nói: "Huynh trưởng, đệ, muốn mang một người về Vân Thâm Bất Tri Xử."

Lam Hi Thần không duỗi tay phất hoa nữa. Hắn kinh ngạc: "... Dẫn người về Vân Thâm Bất Tri Xử?"

Lam Vong Cơ chau mày, tâm sự nặng nề: "Ưm."

Dừng chốc lát, y nói thêm: "Mang về... giấu đi."

Lam Hi Thần lập tức trợn tròn hai mắt.

Đệ đệ này của hắn, từ sau khi mẹ mất, tính tình dần dà càng ngày càng trầm lắng hơn, ngoại trừ đi ra ngoài săn đêm, thì cả ngày đều tự nhốt mình trong phòng đọc sách, tĩnh tọa, viết chữ, đánh đàn, tu luyện. Không thích trò chuyện với ai, cũng chỉ thỉnh thoảng mới nói với hắn vài câu. Thế nhưng, lời như vậy, bật thốt lên từ trong miệng y, lại là lần đầu tiên.

Lam Hi Thần: "Giấu đi?" Tại sao lại muốn giấu? Chẳng lẽ là người đó mang tội gì?

Lam Vong Cơ nhíu mày, dường như cũng không ý thức được mình mới vừa nói cái gì, suy tư hồi lâu, rồi nói với Lam Hi Thần: "Hắn không muốn."

Lam Hi Thần: "Ừm..."

Nhưng trong lòng lại nghĩ: "Vong Cơ thế này là đang xin mình giúp đỡ?"

Đúng lúc ấy, tiếng nói của Kim Quang Dao truyền đến: "Vị công tử này, ngươi đi nhầm à."

Giọng của một thanh niên khác nói: "Thất lễ. Ta là..."

Vừa nghe giọng nói này, Lam Hi Thần lẫn Lam Vong Cơ không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên. Chỉ thấy cạnh bức phù điêu phía trước mặt, một nam tử trẻ tuổi mang áo trắng đứng đối diện Kim Quang Dao. Nam tử này thấy hai người bọn họ, mặt mày thoáng trắng bệch, miệng báo tên cũng mở không ra. Kim Quang Dao lại tiếp lời: "Ta biết. Tô Mẫn Thiện, Mạt Lăng Tô thị – Tô Thiệp Tô công tử, đúng không."

Tô Thiệp hơi ngẩn ra: "Ngươi còn nhớ ta?"

Từ khi chuyện Đồ Lục Huyền Vũ trôi qua, Tô Thiệp ở Cô Tô Lam thị đã không còn ngóc đầu lên nổi. Bị người ta chứng kiến một màn như vậy, trong lòng hắn cảm thấy rất xấu hổ. Không chỉ cảm thấy người khác nhìn hắn một cách tế nhị, mà chính hắn nhìn bản thân mình cũng cảm thấy tế nhị. Không lâu sau thì xin rời khỏi gia tộc, thành công dễ dàng như trở bàn tay.

Vì để cứu vãn mặt mũi mất đi, hắn khá anh dũng trong trận Xạ Nhật, sau khi kết thúc cũng có thu hoạch, tự lập môn hộ, nương tựa dưới cờ Lan Lăng Kim thị. Gia tộc phụ thuộc như vậy nhiều vô số kể, vốn tưởng rằng không ai nhận ra hắn, nào ngờ Kim Quang Dao chỉ vội vã gặp hắn một lần lại nhớ kỹ tên, tự lẫn gia tộc của hắn. Vẻ mặt Tô Thiệp không khỏi chậm hẳn lại.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now