Chương 66

8.7K 273 134


Mù Trâu (Nhất)


(có khá nhiều nghĩa: vấn vương/ ràng buộc/ đề phòng)

Cô vợ trẻ kia nói khẽ: "Di Lăng lão tổ, Di Lăng lão tổ... từ bé ta đã nghe kể chuyện về người này, vốn tưởng rằng 'không nghe lời sẽ bảo Di Lăng lão tổ trở về tìm ngươi, bắt ngươi cho quỷ ăn' đều là lời người lớn lừa gạt con nít giỡn chơi, ai ngờ lại có người này thật, đã vậy còn trở về nữa chứ."

Anh chồng trẻ: "Đúng đấy. Ta vừa nghe nói tới đào mộ đã nghĩ ngay tới hắn. Quả nhiên không sai, trong thành đều xôn xao bàn tán."

Đối với việc mình bị cột chung một chỗ với "đào mộ", ngoài chịu trận Ngụy Vô Tiện cũng chẳng còn cách nào khác.

Người vợ trẻ kia lại nói: "Chỉ mong hắn hiểu câu oan có đầu, nợ có chủ. Hắn muốn báo thù rửa hận thì đi mà tìm những kẻ tu tiên kia mà báo thù rửa hận. Chứ tuyệt đối đừng gieo vạ vào nhà của người bình thường chúng ta."

Chồng nàng nói: "Chuyện này ai mà nói chắc được? Hắn là một tên ma đầu khát máu, mất hết tính người thật đấy. Lúc hắn giết một hơi hơn ba ngàn người ở Kỳ Sơn, ta còn rất nhỏ nhưng vẫn nhớ mãi, khi ấy không chỉ là những tiên nhân tu huyền kia đâu, mà cả gia đình bình thường cũng sợ hắn."

Nụ cười của Ngụy Vô Tiện dần héo đi.

Hắn vốn nổi hứng nghe cặp vợ chồng trẻ này rảnh rảnh rỗi rỗi tán gẫu việc nhà, nhưng giữa lúc ấy đầu hắn bỗng như trở nên nặng quá nghìn cân, chẳng ngẩng lên nổi, không tài nào nhìn thấy biểu cảm lúc này trên mặt Lam Vong Cơ.

Sau đó đôi vợ chồng này nói những gì, một câu hắn cũng không nghe thấy. Chẳng biết đã qua bao lâu, hắn mới sực tỉnh lắng tai nghe ngóng, đôi vợ chồng nhà nông nọ vậy mà đã đánh thức con mình dậy, bê cơm với đồ ăn tới bày trong sân bắt đầu dùng bữa tối rồi. Mà từ đầu tới cuối Lam Vong Cơ vẫn không nhúc nhích, lại càng không nhắc nhở hắn. Ngụy Vô Tiện nghĩ bụng: "Như vậy cũng tốt. Bọn họ ngồi ăn trong sân, giờ tự dưng chui ra chẳng phải sẽ dọa chết bọn họ luôn sao? Hoặc không trốn ngay từ đầu, giờ trốn sau đống cỏ khô nghe trộm hồi lâu mới đi ra, thấy thế nào cũng đáng ngờ, cũng nguy hiểm cả."

Đúng vào lúc này, có tiếng rít gào hết sức kinh khủng vọng tới từ bên ngoài nông trại.

Một nhà ba người trong sân vốn đang cười nói gắp rau ăn cơm, bị tiếng rít bất thình lình này doạ sợ đến độ vứt cả bát, A Bảo òa khóc. Người chồng trẻ nói: "Đừng sợ! Đừng sợ!"

Không chỉ có bọn họ sợ, đến cả Lam Vong Cơ lẫn Ngụy Vô Tiện cũng hơi giật mình. Cuối cùng Lam Vong Cơ cũng nhấc chân lên, định đứng dậy. Ngụy Vô Tiện vốn cũng tưởng là yêu ma quỷ quái gì đó mò tới cửa, thứ ở ngoài gào thét thêm hai tiếng, hắn thầm giật mình, lập tức đè Lam Vong Cơ trở lại dùng khẩu hình nói: "Đừng nhúc nhích."

Hai mắt Lam Vong Cơ hơi trừng, nhưng nghe theo không động đậy. Trong sân, người chồng trẻ kia nói: "Nàng bế A Bảo cẩn thận, ta ra ngoài xem thử là thứ gì!"

Vợ hắn cuống quýt: "Không không không, Nhị ca ca, Nhị ca ca bọn muội đi chung với ngươi."

A Bảo nói: "Cha, con muốn đi với người!"

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now