Chương 54

7.1K 250 145


Tuyệt dũng (tứ)

Đoán chừng chạy đã khá xa, nơi này hẳn là đủ an toàn, hắn vội vàng xoay người, nhẹ nhàng đặt Lam Vong Cơ xuống đất.

Vết thương ở chân vốn chưa lành lặn hẳn, giờ lại bị mấy chiếc răng nhọn của yêu thú cắn, còn ngâm vào nước nữa, bên dưới lớp áo trắng của Lam Vong Cơ đã bị máu tươi nhiễm đỏ một mảng, dùng mắt thường cũng có thể thấy một loạt lỗ đen do răng nanh chọc vào. Đến cả đứng y cũng không vững, vừa được thả ra đã lập tức ngồi xuống.

Ngụy Vô Tiện cúi người kiểm tra chốc lát rồi thẳng lưng lên, đi vòng quanh nơi gần hang ngầm. Có một vài bụi cây mọc dưới nền đất, hắn khó khăn lắm mới tìm được mấy cành cây thẳng trông khá to, lấy góc áo dùng sức lau bụi đất ở ngoài đi, ngồi xổm trước người Lam Vong Cơ, nói: "Có dây thắt lưng không? Ý, dây buộc trán của ngươi cũng được, mau mau, cởi xuống."

Chẳng chờ Lam Vong Cơ mở miệng nói gì, hắn chợt duỗi tay ra, cởi dây buộc trán kia xuống, giũ một cái rồi coi dây buộc trán như băng vải, kéo thẳng cái chân lắm tai nhiều nạn kia của Lam Vong Cơ, cố định chắc nó lên cành cây.

Lam Vong Cơ thình lình bị hắn cởi dây buộc trán, mắt trợn tròn: "Ngươi...!"

Động tác của Ngụy Vô Tiện cực nhanh, đã thắt nút cho y xong xuôi, vỗ vỗ vai y, khuyên bảo: "Ta cái gì? Đến lúc này rồi cũng đừng tính toán gì hết. Dù ngươi có thích mảnh dây buộc trán này nhiều bao nhiêu, nhưng nó cũng đâu thể nào quan trọng bằng chân ngươi đúng không?"

Lam Vong Cơ ngã ra sau, không biết là do hết sức để ngồi, hay là bị hắn chọc tức đến độ không còn lời nào để nói nữa. Ngụy Vô Tiện chợt ngửi thấy một mùi thảo dược nhàn nhạt, mò tay vào ngực lục lọi một hồi, lấy ra một chiếc túi thơm nhỏ.

Tua rua của chiếc túi thơm ướt đẫm rủ xuống, đẹp đẽ tinh xảo lại có vẻ đáng thương. Hắn nhớ Miên Miên đã từng nói, chứa bên trong nó đều là dược liệu, lập tức mở ra nhìn, quả nhiên đều là thảo dược nửa ráo nửa ướt, nửa nát nửa nguyên, còn có cả vài đoá hoa nho nhỏ lẫn vào trong, vội nói: "Lam Trạm Lam Trạm, đừng ngủ, ngươi ngồi dậy chút đi, ở đây có cái túi thơm, ngươi xem thử coi trong đó có thảo dược nào xài được không."

Hắn sống chết ăn vạ, lôi kéo suốt, lằng nhằng đến độ kéo Lam Vong Cơ uể oải ngồi dậy được mới thôi, nhìn sơ để phân biệt, nhận ra đúng là trong đó có vài thứ thuốc mang hiệu quả cầm máu trừ độc thật. Ngụy Vô Tiện vừa lựa chúng nó ra, vừa nói: "Không ngờ túi thơm của nha đầu kia có tác dụng lớn như thế, lúc về phải cố gắng cảm ơn nàng mới được."

Lam Vong Cơ hờ hững nói: "Chứ không phải cố gắng quấy rối nàng ta?"

Ngụy Vô Tiện: "Nói gì vậy? Cái thứ Ôn Triều với bề ngoài đầy mỡ kia mới gọi là quấy rối. Cởi đồ ra."

Lam Vong Cơ khẽ cau mày: "Làm gì?"

Ngụy Vô Tiện: "Còn có thể làm gì? Cởi đó!"

Hắn nói cởi là cởi, tự mình động thủ, tay trái tay phải túm chặt cổ áo Lam Vong Cơ, kéo ra hai bên.

Lồng ngực và bờ vai trắng loá như tuyết lập tức bị lột trụi.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now