Chương 52

7.6K 245 51


Tuyệt dũng (nhị)

Lam Vong Cơ mắt nhìn thẳng, nói: "Không có gì."

Ngụy Vô Tiện: "Tụi mình cũng coi như là người quen nhỉ? Lạnh nhạt như thế, không thèm nhìn ta lấy một cái. Chân ngươi không sao thật à?"

Lam Vong Cơ: "Không quen."

Ngụy Vô Tiện quay lưng, thụt lùi, sóng vai mà đi với y, không muốn cho y nhìn thấy mặt mình, nói: "Có vấn đề thì đừng cậy mạnh. Chân bị thương hay là gãy? Chuyện lúc nào?"

Hắn đang chuẩn bị nói "có muốn ta cõng ngươi không", bỗng dưng có một làn gió thơm nức mũi thổi tới.

Ngụy Vô Tiện quay đầu lại nhìn chếch phía trước, ánh mắt nhoáng cái sáng rỡ.

Thấy hắn tự dưng ngậm miệng, Lam Vong Cơ nhìn theo mắt hắn. Chỉ thấy năm ba thiếu nữ đi chung với nhau, người thiếu nữ ở giữa mặc áo ngoài đỏ nhạt, khoác một lớp lụa mỏng. Gió khẽ thổi, kéo theo lụa mỏng bay bay, dáng người và bóng lưng hết sức đẹp đẽ.

Cái Ngụy Vô Tiện nhìn, chính là bóng lưng này.

Một cô thiếu nữ cười nói: "Miên Miên, túi thơm này của ngươi thiệt là thứ tốt nha, phối xong rồi đúng là mấy con muỗi không còn tới nữa, mùi cũng dễ ngửi, ngửi xong cả người cứ như tỉnh táo hẳn."

Giọng của thiếu nữ được gọi là Miên Miên kia quả nhiên mềm mại, ngọt ngào dẻo quẹo: "Trong túi hương đều là chút dược liệu cắt nát ra, rất nhiều công dụng. Chỗ ta còn có mấy cái, các ngươi còn ai cần không?"

Ngụy Vô Tiện lướt qua nhẹ như một làn gió: "Miên Miên, để lại cho ta một cái đi."

Cô gái kia giật mình, không ngờ lại có giọng thiếu niên xa lạ thình lình cất lên, quay đầu lại cho phía sau một gương mặt thanh tú đẹp đẽ, cau mày nói: "Ngươi là ai? Tại sao cũng gọi ta là Miên Miên?"

Ngụy Vô Tiện cười: "Ta nghe mấy nàng ấy gọi ngươi Miên Miên, nên cho rằng đây chính là tên ngươi thôi. Sao vậy, không phải à?"

Giang Trừng thấy hắn lại lên cơn, trợn trắng mắt.

Lam Vong Cơ lạnh lùng thờ ơ. Mặt Miên Miên đỏ ửng: Không cho phép ngươi gọi ta như vậy!"

Ngụy Vô Tiện: "Sao lại không cho? Vậy thì, ngươi nói tên ngươi cho ta biết, ta sẽ không gọi ngươi là Miên Miên nữa, thế nào?"

Miên Miên nói: "Tại sao ngươi hỏi ta ta lại phải nói ngươi biết? Trước khi hỏi tên của người khác, bản thân mình cũng không thèm báo tên."

Ngụy Vô Tiện: "Tên ta thì dễ thôi. Ngươi nhớ kỹ nha, ta tên là 'Viễn Đạo'."

Miên Miên hãy còn lặng lẽ đọc lại cái tên 'Viễn Đạo' này vài lần, không nhớ ra thế gia công tử nhà ai lại có cái tên này, nhưng nhìn dáng vẻ khí độ đó của hắn, lại không giống hạng người vô danh, nhìn nụ cười khá là trêu tức bên khoé môi Ngụy Vô Tiện, lòng thấy khó hiểu.

Bỗng nhiên, tiếng nói nhỏ của Lam Vong Cơ lạnh lùng đứng một bên truyền tới: "Từ bỡn cợt."

Nàng chợt phản ứng, đây rõ ràng là lấy ý trong "Miên miên tư viễn đạo" trêu chọc nàng mà, oán hận giậm chân nói: "Ai nhớ ngươi. Ngươi không biết xấu hổ!"

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now