Chương 51

9.1K 267 75


Tuyệt dũng (nhất)

Vân Mộng nhiều hồ, kiến trúc Liên Hoa Ổ chính là dựa vào hồ mà xây.

*Ổ là một vùng trũng

Xuất phát từ bến tàu bên Liên Hoa Ổ này, chèo thuyền xuôi dòng không lâu, sẽ có một vùng hồ sen lớn, gọi là hồ Liên Hoa, e rằng phải đến mấy chục dặm. Lá xanh trải rộng, sen hồng tươi tắn, vai kề vai đầu sát bên đầu. Gió thổi qua hồ, hoa đong đưa cành lá rung rung, cứ như đang gật đầu không ngơi. Trong vẻ tươi mát diễm lệ, còn có vài phần ngây thơ đáng yêu.

Liên Hoa Ổ của Giang gia không đóng chặt cửa lớn, không cho phép người bình thường xuất hiện trong phạm vi mấy dặm như tiên phủ các nhà khác, bến tàu rộng rãi trước cổng chính thường có bán đài sen, củ ấu, đủ loại tiểu thương nhỏ ngồi xổm trông coi, cực kì náo nhiệt. Trẻ con nhà gần đấy cũng có thể hít nước mũi lén lút chạy tới giáo trường Liên Hoa Ổ, trộm xem trò vui, dù bị phát hiện cũng sẽ không ăn mắng, thỉnh thoảng còn có thể chơi đùa với các con cháu thế gia.

Hồi Ngụy Vô Tiện còn nhỏ, thường hay thả diều bên bờ hồ Liên Hoa.

Giang Trừng nhìn chằm chằm vào diều của mình, thỉnh thoảng lại ngó sang con của Ngụy Vô Tiện. Diều của Ngụy Vô Tiện đã bay đi rất cao, nhưng hắn vẫn chưa có ý động tay giương cung, tay phải bắc trên chân mày, ngửa đầu cười, dường như cảm thấy còn chưa đủ xa.

Mắt thấy diều đã sắp bay ra khỏi khoảng cách mà bản thân mình hoàn toàn chắc chắn có thể bắn trúng, Giang Trừng cắn răng, cài tên kéo dây cung, lông trắng vụt bắn ra. Con diều được vẽ thành hình yêu quái một mắt bị mũi tên xuyên qua, rơi xuống.

Chân mày Giang Trừng giãn ra, nói: "Trúng rồi!"

Ngay sau đó, hắn lại tiếp: "Của ngươi bay xa như thế, có bắn tới không?"

Ngụy Vô Tiện: "Ngươi đoán coi?"

Lúc này hắn mới rút tên ra, tập trung nhắm chuẩn. Dây cung kéo căng, bỗng chốc buông tay.

Trúng.

Đầu mày Giang Trừng cau lại, lỗ mũi hừ một tiếng. Một đám thiếu niên đều cất cung đi, hi hi ha ha đi kiếm diều. Rơi gần nhất, chính là thứ tệ nhất, lượm được rồi cũng bị người khác chế giễu một phen. Con của Ngụy Vô Tiện rơi xa nhất, ngay trước mặt hắn chính là diều của người thứ hai – Giang Trừng. Ai mà ngờ, rẽ qua chín khúc hành lang sen, bỗng dưng xuất hiện hai cô gái trẻ dáng người yểu điệu bận đồ hầu gái, đều đeo đoản kiếm. Trong đó kẻ cầm con diều, người thì cầm tên, chắn trước mặt họ.

Hầu gái cao hơn lạnh lùng thốt: "Đây là của ai?"

Chúng thiếu niên vừa thấy hai cô này, trong lòng đều kêu gay go.

Ngụy Vô Tiện sờ sờ cằm, đứng ra nói: "Của ta."

Một hầu gái khác nói: "Ngươi cũng thành thật lắm."

Các nàng tách ra hai bên, một cô gái mặc áo tím đeo kiếm đi tới từ phía sau.

Cô gái này da dẻ trắng ngần, mặt mày thanh tú tinh tế, khá có sắc đẹp, nhưng lại mang ý dữ dằn. Khóe môi như cong mà không phải cong, độc một vẻ mỉa mai tự nhiên, trông tựa như Giang Trừng. Vòng eo mảnh nhỏ, áo tím nhẹ bay, mặt mày như ngọc, lạnh lẽo hệt chuôi kiếm mà tay phải đang gác lên vậy, ngón trỏ tay phải đeo một chiếc nhẫn đính Tử tinh thạch.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now