Chương 44

8.9K 353 334


Giảo liêu (nhị)

Cái cánh gà trong miệng Lam Cảnh Nghi rớt xuống. Rơi vào chén, làm nước tương tung toé, bắn dơ hết ngực cậu ta.

Đầy đầu Ngụy Vô Tiện chỉ có một suy nghĩ: tỉnh rượu rồi, chắc Lam Vong Cơ khỏi phải gặp người quá.

Kim Lăng nghi ngờ không thôi: "... Y đang làm gì?"

Ngụy Vô Tiện: "Biểu diễn cho các ngươi xem một cách dùng đặc biệt của dây buộc trán nhà họ Lam."

Lam Tư Truy: "Cách dùng đặc biệt gì..."

Ngụy Vô Tiện: "Khi gặp phải tẩu thi trông lạ quá, các ngươi cảm thấy cần mang về kiểm tra kỹ lưỡng, thì có thể cởi dây buộc trán xuống, trói như này mang về."

Lam Cảnh Nghi reo lên: "Như vậy sao được? Dây buộc trán nhà bọn ta là..."

Lam Tư Truy nhét cánh gà vô miệng cậu lại, nói: "Thì ra là vậy. Không ngờ lại có tác dụng kỳ diệu như thế!"

Không ngó ngàng gi tới ánh mắt quái gở mà người ngoài nhìn suốt dọc đường, Lam Vong Cơ kéo Ngụy Vô Tiện đi thẳng lên lầu, vào phòng, quay lưng đóng cửa, cài then. Đẩy bàn chặn trước cửa, hệt như muốn ngăn cản kẻ địch nào đó ngoài cửa vậy.

Ngụy Vô Tiện nói: "Ngươi định giết người phân thây ở ngay đây hả?"

Trong nhã gian có bố trí ghế gỗ bình phong, ngăn chia phòng ra làm hai phần, một phần bày bàn và chiếu dùng để trò chuyện, ăn uống, một phần khác thì thì lại đặt một cái sạp dài có rèm buông lơi, dùng để nghỉ ngơi. Lam Vong Cơ kéo hắn ra sau bình phong, dùng sức đẩy một cái, xô Ngụy Vô Tiện ngã lên trên chiếc sạp.

Sạp dài có gắn thành gỗ, đầu Ngụy Vô Tiện thoáng va nhẹ vào nó, nghĩ nghĩ, kêu "Ái da" một tiếng, nhưng lòng lại đoán: "Lại buồn ngủ? Không phải giờ còn chưa tới giờ Hợi hay sao?"

Lam Vong Cơ nghe hắn kêu, vén vạt áo trắng lên, khí độ ung dung ngồi xuống mép giường, duỗi tay, sờ sờ đầu hắn. Tuy mặt không chút cảm xúc, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, như đang hỏi: đụng có đau không?

Y ở bên cạnh sờ, Ngụy Vô Tiện ở bên cạnh thì giần giật khoé môi, nói: "Đau quá à, đau quá đau quá đau quá à."

Nghe hắn vẫn kêu đau, mặt Lam Vong Cơ hơi hiện vẻ lo âu, động tác trên tay càng dịu dàng hơn, còn vỗ vỗ vai hắn dỗ dành.

Ngụy Vô Tiện giơ hai tay lên cho y xem rồi nói: "Ngươi thả ta ra đi. Hàm Quang Quân, ta bị ngươi trói chặt thế này sắp chảy máu luôn rồi. Đau muốn chết. Mở dây buộc thả ta ra được không? Được không hở?"

Lam Vong Cơ lập tức bụm miệng hắn lại.

Ngụy Vô Tiện: "A a ô ô ô ô ô ô ô ô ô, ô ô ô ô ô ư ư ô ô ô ô ô ô ô ô ô?!"

Ngươi không muốn làm chuyện gì thì ngươi cứ việc giả vờ nghe không hiểu, còn nếu chẳng thể nào không nghe hiểu được thì ngươi cứ vậy mà dứt khoát không cho ta nói?!

Mất nết thế!

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: Đã như vậy, vậy cũng chớ có trách ta.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now