Chương 41

8.6K 281 315


Thảo mộc (cửu)

Nụ cười của Hiểu Tinh Trần cứng lại.

Hai chữ "Tiết Dương", thật sự là đả kích quá lớn đối với hắn. Mặt hắn vốn đã không có bao nhiêu huyết sắc, sau khi nghe thấy cái tên này, thoáng chốc rút sạch sẽ, môi gần như biến thành màu trắng.

Như không thể xác định, Hiểu Tinh Trần nhỏ giọng nói: "... Tiết Dương?"

Hắn sực tỉnh: "A Thiến, sao ngươi lại biết cái tên này?"

A Thiến nói: "Tiết Dương này, chính là người ở cạnh chúng ta đó! Chính là tên xấu xa kia!"

Hiểu Tinh Trần mù mờ: "Cạnh chúng ta? ... Cạnh chúng ta..."

Hắn lắc đầu, như có hơi chóng mặt: "Làm sao ngươi biết?"

A Thiến: "Ta nghe thấy tiếng hắn giết người!"

Hiểu Tinh Trần: "Hắn giết người? Giết ai?"

A Thiến: "Một cô gái! Giọng nói rất trẻ, hẳn là có mang kiếm, sau đó Tiết Dương kia chắc cũng có cất giấu một thanh kiếm nữa, bởi vì ta nghe tiếng bọn họ đánh nhau, đánh kêu ầm ầm luôn. Cô gái kia gọi hắn là 'Tiết Dương', còn bảo hắn 'tàn sát đạo quán', 'giết người phóng hoả', 'người người muốn diệt'. Ôi trời ơi, kẻ này đúng là một con ma cuồng giết người mà! Vẫn luôn ẩn náu bên cạnh chúng ta, không biết muốn làm gì nữa!"

A Thiến một đêm không ngủ, soạn lời nói dỗi sẵn trong bụng nguyên buổi tối. Đầu tiên, nhất định không thể để đạo trưởng biết hắn đã coi người sống là tẩu thi rồi giết được, lại càng không thể để hắn biết rằng hắn đã tự tay giết chết Tống Lam. Vậy nên, mặc dù có lỗi với Tống Lam, nàng cũng tuyệt không thể nói tên Tống Lam ra. Tốt hơn hết là phải để Hiểu Tinh Trần mau chóng chạy trốn, tránh đi thật xa ngay sau khi phát hiện thân phận của Tiết Dương!

Nhưng tin tức này thật sự khiến người ta khó mà tiếp thu nổi, thoạt đầu nghe vào tai, cảm thấy vô cùng hoang đường, Hiểu Tinh Trần nói: "Nhưng giọng nói không giống. Hơn nữa..."

A Thiến gấp đến độ đâm đâm cây gậy trúc: "Giọng nói không giống là do hắn cố ý giả trang! Vì sợ ngươi nhận ra đó!" Bỗng nhiên, suy nghĩ chợt loé, nàng nhảy dựng lên: "A đúng rồi! Đúng rồi đúng rồi! Hắn có chín ngón tay! Đạo trưởng ngươi biết không? Có phải là Tiết Dương có chín ngón tay?"

Hiểu Tinh Trần lập tức đứng không vững.

A Thiến vội vã đỡ hắn, dìu hắn đến cạnh bàn, từ từ ngồi xuống. Một hồi lâu sau, Hiểu Tinh Trần mới nói: "Sao ngươi biết hắn có chín ngón tay? Ngươi từng chạm vào hắn sao? Nếu như hắn là Tiết Dương thật, sao hắn lại có thể để mặc ngươi đụng tới tay trái của hắn?"

A Thiến cắn răng, nói: "... Đạo trưởng! Ta nói thật với ngươi! Ta không mù, ta thấy được! Chẳng phải ta đụng tới. Mà là ta nhìn thấy!"

Hiểu Tinh Trần hơi ngỡ ngàng: "Ngươi nói cái gì? Ngươi nhìn thấy?"

A Thiến sợ hãi trong lòng, nhưng lại không thể không nói, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi nha đạo trưởng, không phải là ta cố ý gạt ngươi đâu! Ta sợ sau khi ngươi biết ta không mù rồi sẽ đuổi ta đi! Nhưng hiện giờ ngươi đừng trách ta, chúng ta cùng chạy đi. Hắn mua đồ ăn xong sẽ trở về liền đó!"

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now