Chương 34

9.1K 273 79

Thảo mộc (nhị)

Tiếng gậy trúc gõ đất kêu vang nọ thoắt ẩn thoắt hiện, chợt xa chợt gần, khiến người ta không tài nào xác định rõ phương vị, càng không tài nào xác định rốt cuộc là thứ gì đang phát ra tiếng động quái dị vừa đột ngột vừa kỳ lạ này.

Ngụy Vô Tiện nói: "Lại đây hết đi, dựa sát vào nhau, chớ lộn xộn, cũng đừng xuất kiếm."

Xuất kiến bừa trong hoàn cảnh thế này, cực có khả năng không đả thương kẻ địch được, mà trái lại còn ngộ thương phe mình. Chỉ chốc lát sau, tiếng động kia đã ngưng bặt. Lẳng lặng chờ chốc lát, một đứa con cháu thế gia nhỏ giọng nói: "Lại là nó... rốt cuộc thì nó muốn theo chúng ta đến bao giờ!"

Ngụy Vô Tiện: "Nó đi theo các ngươi suốt?"

Lam Tư Truy nói: "Sau khi chúng tôi vào thành, lo sương quá nhiều nên không tản ra, thế là tụ tập lại một chỗ, trong lúc đó thình lình nghe thấy tiếng động này. Khi ấy chưa nhanh như vậy, từng hồi từng hồi, kêu rất chậm, còn trông thấy một cái bóng lùn tịt đi chầm chậm trong sương trắng đằng trước. Đuổi theo thì lại biến mất. Sau đó tiếng động này vẫn luôn đi theo chúng tôi."

Ngụy Vô Tiện: "Lùn cỡ nào?"

Lam Tư Truy so đến ngực mình: "Rất lùn, rất nhỏ."

Ngụy Vô Tiện: "Các ngươi vào đây bao lâu rồi?"

Lam Tư Truy: "Gần nửa nén nhang."

"Nửa nén hương?" Ngụy Vô Tiện hỏi: "Hàm Quang Quân, chúng ta vào bao lâu rồi?"

Tiếng nói của Lam Vong Cơ từ sương trắng mông lung đằng sau truyền tới: "Gần một nén nhang."

"Ngươi coi," Ngụy Vô Tiện nói: "Thời gian bọn ta bước vào còn lâu hơn các ngươi, sao các ngươi có thể chạy đến trước chúng ta được? Các ngươi quay lại mới gặp phải bọn ta kia mà."

Kim Lăng rốt cuộc không nhịn được mà xen mồm: "Chúng tôi đâu có quay lại? Chúng tôi vẫn đi men theo con đường này, đi về phía trước đấy thôi."

Đều nhắm thẳng phía trước mà đi, vậy chẳng lẽ con đường này đã bị động tay động chân, biến thành một mê trận tuần hoàn?Ngụy Vô Tiện hỏi: "Đã thử ngự kiếm bay lên nhìn chưa?"

Lam Tư Truy đáp: "Từng thử, ta cảm giác mình đã bay lên trên một khoảng rất xa, nhưng thật ra chưa lên cao được bao nhiêu. Hơn nữa có một vài bóng đen mơ hồ lẩn trốn trên không trung, không biết là cái gì, ta lo không đối phó được, bèn hạ xuống."

Nghe vậy, tất cả mọi người im lặng một hồi. Ngụy Vô Tiện nói: "Yêu vụ, có gì đó quái lạ."

Bởi một vùng Thục Đông vốn nhiều sương, mới đầu bọn họ cũng không để ý sương trắng trong Nghĩa thành, hiện giờ xem ra, đây có lẽ chẳng phải sương mù hình thành từ thiên nhiên.

Lam Cảnh Nghi giật mình: "Không có độc chớ?!"

Ngụy Vô Tiện nói: "Hẳn là không. Chúng ta đứng trong đây lâu như thế, vẫn sống khoẻ."

Kim Lăng: "Nếu biết sớm ta đã dắt Tiên Tử theo rồi. Đều tại cái con lừa kia của các ngươi."Lam Cảnh Nghi nói: "Bọn ta còn chưa nói con chó kia của ngươi đây! Nó động miệng cắn trước mới bị con lừa hoa kia đá hậu một cái, trách ai? Dù sao thì giờ cả hai con, con nào cũng chẳng động đậy được."

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now