Chương 33

11.2K 291 78


Thảo mộc (nhất)

Vùng Thục Đông rất nhiều thung lũng, núi cao sừng sững che chắn, địa thế gồ ghề nhấp nhô, sức gió yếu ớt, bởi vậy rất nhiều nơi sương mù dày đặc quanh năm.

Hai người thẳng về phía hướng cánh tay kia chỉ dẫn, ngang qua một thôn xóm nho nhỏ.

Vài hàng rào vây quanh nhà đất nóc đầy cỏ tranh, gà mái mẹ và đàn gà con đủ màu sắc ra ra vào vào mổ thóc trong sân, một con gà trống lớn lông gọn gàng sáng bóng đứng trên mái nhà, giũ giũ cái mào, đứng bằng một chân, cảnh giác xoay cổ, liếc nhìn bốn phương tám hướng.

Rất may, nhà người ta không nuôi chó. Chắc là những thôn dân này quanh năm suốt tháng cũng chẳng có được vài miếng thịt mà ăn, nên càng không thừa xương với thịt để nuôi chó.

Phía trước thôn trang có một ngã ba, rẽ về ba hướng khác nhau. Hai đường trong đó đều nhẵn nhụi, rất nhiều dấu chân, có thể nhìn ra thường hay có người bước lên. Con đường cuối cùng thì rậm rạp cỏ dại, phủ một lớp dày trên mặt đường, có phiến đá hình vuông dựng trên hướng đi con đường này. Phiến đá tuổi cao, dãi dầu sương gió, một khe nứt trải từ đầu đến chân, trong khe còn có cả cỏ khô len lỏi.

Trên phiến đá khắc hai chữ lớn, dường như là địa danh đường này thông tới. Phía dưới chữ kia cố lắm mới thấy được là chữ "Thành", còn bên trên thì rất nhiều nét bút, kiểu chữ phức tạp, lại trùng hợp bị vết nứt nọ xuyên qua, rất nhiều vụn đá nhỏ tróc ra từng mảng, Ngụy Vô Tiện khom lưng gạt cỏ loạn, phủi bụi đất đi rồi, vẫn không nhận ra đây là chữ gì.

Thế nhưng hướng cánh tay trái kia chỉ, chính là con đường này.

Ngụy Vô Tiện nói: "Không bằng đi hỏi mấy thôn dân kia?"

Lam Vong Cơ gật gật đầu, đương nhiên Ngụy Vô Tiện sẽ không trông mong y đi hỏi rồi, hắn mặt cười tủm tỉm đi về phía vài nữ nông gia đang rải gạo cho gà ăn ở đằng kia.

Mấy nữ tử này có lớn có trẻ, thấy một nam tử trẻ tuổi xa lạ đến gần, đều trở nên căng thẳng, gần như muốn vứt gầu chạy vào phòng trốn. Sau khi Ngụy Vô Tiện cười tủm tỉm nói vài câu, các cô mới từ từ bình tĩnh lại, hơi ngượng ngùng đáp lời.

Ngụy Vô Tiện chỉ vào tấm bia đá kia, hỏi một câu, đầu tiên là các cô biến sắc, chần chừ chốc lát, mới ngắt quãng chỉ chỉ trỏ trỏ bắt đầu trò chuyện với hắn. Trong lúc đó, họ cũng chẳng dám nhìn một người khác là Lam Vong Cơ đang đứng cạnh bia đá. Ngụy Vô Tiện chăm chú nghe một thôi một hồi, nụ cười bên môi vẫn giương cao, sau cùng dường như đổi đề tài, mặt của mấy nữ nông gia cũng thay đổi theo, thả lỏng người, không quen lắm mà mỉm cười với hắn.

Lam Vong Cơ ở đằng xa nhìn chằm chằm vào bên kia, đợi hồi lâu, cũng chẳng thấy Ngụy Vô Tiện có ý trở lại. Y chầm chậm cúi đầu, đá đá viên sỏi nhỏ bên chân.

Viên sỏi nhỏ vô tội bị lật tới lật lui một hồi lâu. Ngẩng đầu lên lần nữa, Ngụy Vô Tiện vẫn chưa trở lại, đã vậy còn lấy từ trong lòng ra một thứ, đưa cho nữ nông gia nói nhiều nhất kia.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now