Chương 32

10.2K 313 114

Kiểu kiểu (ngũ)

Lần này, Ngụy Vô Tiện nguyên đêm không ngủ, mắt mở thao láo, gắng gượng chống đỡ đến trước giờ Mão ngày hôm sau, cảm giác cơn bủn rủn tê dại toàn thân đã trôi qua, tay chân cũng có thể nhúc nhích, liền ung dung không vội, nằm trong chăn cởi áo mình ra.

Tối qua Lam Vong Cơ uống hơn nhiều.... thiệt tình thì cũng chẳng nhiều mấy, chỉ có một chén thôi. Tối qua y uống say rồi, sáng nay tỉnh lại khó tránh có hơi khó chịu, khẽ nhíu mày, lông mi run run, chậm rãi mở mắt ra.

Vừa mở ra, y liền lăn ngã từ trên giường xuống dưới.

Thật tình không trách Hàm Quang Quân tao nhã vì giật mình quá mức mà thành ra chẳng chút tao nhã được. Làm gì có nam nhân nào sau cơn say, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, trông thấy một nam nhân khác trần truồng nằm cạnh bên, cả hai còn chen chung một cái chăn, lại không đánh mất tao nhã chứ.

Ngụy Vô Tiện lộ một tay, nâng cằm, cười đến quái gở.

Lam Vong Cơ: "Ngươi..."

Ngụy Vô Tiện: "Hửm?"

Lam Vong Cơ: "Tối qua ta..."

Ngụy Vô Tiện nháy mắt trái với y một cái: "Tối qua ngươi thiệt phóng túng nha, Hàm Quang Quân."

"..."

Ngụy Vô Tiện: "Chuyện tối hôm qua, ngươi không nhớ gì hết hả?"

Nhìn điệu bộ kia đúng là không nhớ rõ thật, mặt Lam Vong Cơ trắng bệch luôn rồi.

Không nhớ là tốt! Bằng không, nếu Lam Vong Cơ còn nhớ hắn nửa đêm lặng lẽ đi ra ngoài triệu Ôn Ninh, gặng hỏi đến cùng, Ngụy Vô Tiện nói dối không ổn, nói thật càng không xong.

Trêu ghẹo không được, nhiều lần ôm đá đập chân mình như thế, cuối cùng Ngụy Vô Tiện cũng coi như tìm lại được cảm giác uy phong lẫm liệt trước đây, hòa nhau chút chút. Tuy rất muốn thừa thắng xông lên, chòng ghẹo y nữa, nhưng mấy câu then chốt tối qua còn chưa hỏi ra, lần sau còn định lừa y uống rượu nói tiếp, cũng không thể để Lam Vong Cơ biết mình làm chuyện xấu gì được. Thấy đỡ thì thôi, Ngụy Vô Tiện vén chăn lên, cho y xem cái quần còn ngay ngay ngắn ngắn và ủng còn chưa cởi ra của mình: "Hay cho một nam tử trinh liệt! Hàm Quang Quân, ta chỉ cởi có mỗi áo thôi, trêu chút ấy mà. Cái thân trong sạch của ngươi vẫn còn, chưa có bị làm bẩn đâu, xin yên tâm!"

Lam Vong Cơ cứng đờ người, hãy còn chưa trả lời thì có tiếng đồ sứ vỡ nát từ giữa phòng truyền tới.

Tiếng động này cũng không xa lạ gì, đã là lần thứ hai nghe thấy. Lại là thứ bên trong túi càn khôn phong ác xao động, lật tung ấm với chén trà, lần này còn dữ dội hơn nữa, ba cái động cùng một lúc.

Đêm qua bọn họ một say đến lú lẫn, một thì bị giày vò đến bét nhè, hiển nhiên, vụ hợp tấu sẽ bị quẳng ra sau đầu rồi. Ngụy Vô Tiện đang có hơi lo Lam Vong Cơ vì kinh hãi quá độ mà nhất thời kích động, sẩy tay đâm chết hắn ngay trên giường, vội nói: "Chính sự, nào nào, chúng ta làm chính sự trước!"

Hắn nắm áo phủ thêm, lăn xuống giường, đưa tay về hướng Lam Vong Cơ, nhìn điệu bộ như thể muốn xé đồ y vậy. Tinh thần Lam Vong Cơ còn chưa trở lại bình thường, thụt lui một bước, bị thứ gì đó dưới chân làm vướng, cúi đầu nhìn, hoá ra là Tị Trần kiếm nằm ở dưới nguyên buổi tối.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now