Chương 31

8.8K 359 422


Kiểu kiểu (tứ)

Sau khi triệu Ôn Ninh đến, tâm trạng Ngụy Vô Tiện có hơi rối loạn, khó tránh khỏi không cách nào mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, mà nếu Lam Vong Cơ không muốn bị người khác cảm giác ra y đến, vậy thì đương nhiên sẽ dễ như trở bàn tay, thế nên khi hắn vừa quay đầu lại, trông thấy gương mặt ngày càng lạnh băng dưới ánh trăng kia, tim nảy lên một cái, có tí giật mình.

Hắn không biết Lam Vong Cơ tới đây đã bao lâu, phải chăng đều nghe và thấy hết những chuyện hắn làm. Nếu hồi đầu y đã không say, một mạch đi theo sau hắn tới đây, vậy tình cảnh này sẽ còn gượng gạo hơn nữa.

Ngậm miệng không nhắc tới Ôn Ninh trước mặt y, chờ người ta ngủ lại ra đây gọi tới, quả thật khó xử.

Lam Vong Cơ khoanh tay, Tị Trần kiếm nghiêng trong lòng, vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt. Ngụy Vô Tiện chưa từng thấy y trưng cái bản mặt không vui ra rõ ràng như thế, hắn cảm thấy mình nhất định phải mở miệng giải thích trước, xoa dịu cục diện căng thẳng này cái đã: "Khụ, Hàm Quang Quân."

Lam Vong Cơ không ư hử.

Ngụy Vô Tiện đứng trước người Ôn Ninh, mặt đối mặt trừng mắt với Lam Vong Cơ, sờ sờ cằm, chẳng biết tại sao lại chột dạ ghê gớm.

Cuối cùng, Lam Vong Cơ thả bàn tay cầm Tị Trần xuống, đi về phía trước hai bước. Ngụy Vô Tiện thấy y cầm kiếm xông thẳng hướng Ôn Ninh mà đi, tưởng y muốn chém Ôn Ninh, mạch suy nghĩ quay nhanh: "Hỏng rồi. Lam Trạm hẳn là giả say thật, y đợi mình triệu Ôn Ninh ra là chém luôn. Cũng đúng, nào có ai một chén là ngã đâu."

Hắn nói: "Hàm Quang Quân, ngươi nghe ta..."

"Bốp" một tiếng, Lam Vong Cơ đập Ôn Ninh một chưởng.

Một chưởng này tuy nghe cực kêu, nhưng không hề có lực sát thương thật. Ôn Ninh bị đánh một cái, chỉ lảo đảo lùi vài bước, lung lay, ổn định cơ thể, tiếp tục đứng yên, trên mặt đầy vẻ mù mờ.

Cái trạng thái này của Ôn Ninh, tuy không còn nóng nảy dễ tức giận lúc phát điên hồi trước nữa, nhưng tính tình cũng chẳng khá hơn là bao. Như đêm bị người vây công ở núi Đại Phạm ấy, kiếm còn chưa đâm lên người hắn, hắn đã cố hết sức hất bay đối phương, bóp cổ nhấc lên. Nếu Ngụy Vô Tiện không ngăn cản, hắn thể nào cũng sẽ bóp chết tươi từng tên từng tên một ở đó. Thế mà hiện giờ hắn bị Lam Vong Cơ đập một cái, vẫn cứ cúi đầu, điệu bộ như không dám phản kháng. Ngụy Vô Tiện hơi cảm thấy kỳ quái, nhưng nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm. Nếu Ôn Ninh đánh trả, hai người bọn họ chắc sẽ đánh tới mức khó mà hoà giải. Lúc này, dường như Lam Vong Cơ còn chê một chưởng đó của y không đủ để biểu đạt sự phẫn nộ, lại đập Ôn Ninh một chưởng, đẩy thẳng hắn lui ra ngoài vài trượng.

Y rất khó chịu nói với Ôn Ninh: "Đi đi."

Ngụy Vô Tiện cuối cùng cũng chú ý tới, có chỗ nào đó là lạ.

Hai chưởng này của Lam Vong Cơ, bất kể hành vi hay là ngôn ngữ, đều rất rất... ấu trĩ.

Đẩy Ôn Ninh ra một khoảng vừa đủ, Lam Vong Cơ như đã hài lòng, xoay người, đi trở về, đứng bên cạnh Ngụy Vô Tiện.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now