Chương 23

8.9K 313 41

Âm chí (nhất)

*Hung ác nham hiểm

Đúng vào lúc này, Kim Lăng đang hôn mê bỗng nhiên ngồi dậy.

Cậu ta lảo đảo bò dậy khỏi mặt đất ngay trước mắt hai người. Ngụy Vô Tiện định xem thử cậu ta rốt cuộc muốn làm gì, bèn không nhúc nhích. Chỉ thấy cậu ta chậm rãi vòng qua hắn, nhấc một chân, lại bước vào trong vách tường lần nữa, đứng ngay nơi cậu ta vừa bị chôn. Tay thả lỏng đặt hai bên người, ngay cả tư thế cũng giống hệt lúc trước.

Ngụy Vô Tiện lại lôi cậu ta ra khỏi vách tường lần nữa, vừa buồn cười vừa thấy quái đản, đang định nói với Lam Vong Cơ là nơi đây không nên ở lâu. Đột nhiên, bị tiếng chó phẫn nộ sủa ở xa xa truyền đến làm sợ run.

Sau khi bọn họ đi vào, con chó ngao kia cứ thế ngoan ngoãn ngồi ngay cửa hang vẫy đuôi, vừa lo lắng vừa đáng thương chờ bọn họ mang chủ nhân ra, không kêu bậy tiếng nào, nhưng hiện giờ lại hung hãn gào rú hơn bất cứ khi nào trước đây.

Lam Vong Cơ nói: "Ngoài bảo có khác thường."

Y đưa tay định dìu Kim Lăng, lại bị Ngụy Vô Tiện giành trước một bước cõng lên vai, nói: "Ra ngoài xem thử!" – "khác thường" vào ngay lúc này, dù có phải là người hay không, đều nhất định có quan hệ hết sức lớn lao với toà "Cật nhân bảo" và việc Kim Lăng bị chôn vào tường. Hai người mau chóng đi về theo lối cũ, vừa khom người ra khỏi cửa hang, đã thấy con chó ngao quay lưng với họ, hướng về một phía, cổ họng phát ra tiếng hừ hừ. Tuy Ngụy Vô Tiện kiên trì đến cùng đi lại đây, nhưng chẳng tài nào nghe nổi cái tiếng này, không tự chủ được lùi về sau vài bước, ấy thế mà con chó kia vừa nghiêng đầu, thấy hắn cõng Kim Lăng, liền tung chân bổ nhào tới. Ngụy Vô Tiện kêu thảm một tiếng, lúc sắp ném Kim Lăng đi, thì Lam Vong Cơ đã xê người sang bước một chân tới chặn ngay trước mặt hắn.

Con ngao lập tức phanh lại, cắp đuôi, không le lưỡi là bởi vì trong miệng nó đang ngậm món gì đó. Lam Vong Cơ bước lên trước khom lưng xuống, lấy ra khỏi hàm nó một miếng vải, quay trở về đưa cho Ngụy Vô Tiện xem, dường như là một mảnh vạt áo.

Ban nãy nhất định có ít nhất một người du đãng chung quanh đây, hoặc là đến dò xét, hơn nữa bộ dạng lại còn đáng nghi, bằng không thì tiếng kêu của con ngao sẽ không đầy địch ý. Ngụy Vô Tiện nói: Người chưa đi xa. Đuổi theo!"

Lam Vong Cơ lại nói: "Không cần. Ta biết là ai."

Ngụy Vô Tiện nói: "Ta cũng. Tung lời đồn ở dãy Hành Lộ, thả tẩu thi, lập mê trận, xây thạch bảo, nhất định là cùng một nhóm người. Lại thêm đao trong quan tài, có tám, chín phần mười chính là gã đó. Nhưng nếu giờ mà không bắt ngay, sau có muốn cũng khó mà làm, đâu thể nào vô cớ ra tay được."

Lam Vong Cơ nói: "Ta đuổi theo, còn ngươi với Kim Lăng?"

Ngụy Vô Tiện: "Nó không thể ở đây được, phải tìm một chỗ để săn sóc. Ta đưa nó xuống dãy Hành Lộ, về Thanh Hà, chúng ta sẽ hội họp ngay cái nơi gặp tên lang trung giang hồ kia."

Đoạn đối thoại này tiến hành hết sức vội vã, Lam Vong Cơ có hơi dừng chốc lát, Ngụy Vô Tiện lại nói: "Đi thôi, chậm nữa người sẽ chạy mất tăm. Ta sẽ quay lại!"

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now