Chương 17

9.1K 302 63


Nhã tao (thất)

Sau khi Giang Trừng chém xong đám thuỷ tuý bên hắn ta, đang để ý coi còn bỏ sót hay không, thì trông thấy bóng đen kia, lập tức hô: "Lại tới nữa rồi!"

Vài tên môn sinh chống sào mà chèo, dùng lưới đuổi theo bóng đen trong nước kia. Một bên khác thì lại gọi với tới: "Ở đây cũng có!"

Trong nước phía bên kia cũng là một bóng đen lướt qua, vài con thuyền nhỏ kéo lưới lướt như bay, nhưng không trùm được thứ gì. Ngụy Vô Tiện nói: "Quái. Hình dạng của cái bóng này, không giống hình người. Hơn nữa chợt dài chợt ngắn, bỗng to bỗng nhỏ... Lam Trạm, cạnh thuyền ngươi!"

Tị Trần trên lưng Lam Vong Cơ theo tiếng rời vỏ, chui vào trong nước. Chỉ chốc lát sau, lại rít lên bay ra khỏi hồ, mang theo một đường cầu vồng nước. Nhưng không hề đâm trúng thứ gì.

Y cầm kiếm trong tay, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc, đang định mở miệng, trường kiếm của một môn sinh khác cũng bay ra, đâm vào bóng đen thoáng bơi qua trong nước.

Nhưng sau khi chiêu kiếm đó của người này vào nước, lại hồi lâu vẫn chưa thấy đi ra. Thôi thúc kiếm quyết, nhiều lần triệu hồi, cũng không có bất cứ vật gì được gọi ra khỏi nước. Thanh kiếm kia của người này cứ như bị hồ nước nuốt chửng, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Thiếu niên môn sinh nọ trông không lớn hơn bọn Ngụy Vô Tiện bao nhiêu, mất bội kiếm, mặt càng ngày càng trắng. Một môn sinh lớn tuổi hơn ở kế bên nói: "Tô Thiệp, trước mắt không thể tra rõ dưới đó là thứ gì, sao ngươi lại tự tiện thúc kiếm vào nước?"

Tô Thiệp như có chút hốt hoảng, nhưng vẻ mặt vẫn còn bình tĩnh: "Ta thấy Nhị công tử cũng thúc kiếm vào nước..."

Người này nói xong cũng hiểu ra, câu này thật là không biết sâu cạn. Bất kể là Lam Vong Cơ, hay là Tị Trần, đều không phải người mà kẻ bên ngoài có thể so sánh. Lam Vong Cơ có thể triệu kiếm vào nước lúc không rõ vật địch, không sao cả, nhưng những người khác thì không nhất định. Trong vẻ tái nhợt của gã ta lộ ra chút hồng xấu hổ, dường như chịu sỉ nhục gì đó, liếc nhìn Lam Vong Cơ. Nhưng Lam Vong Cơ không nhìn gã, ngưng thần nhìn nước, chốc lát, Tị Trần rời vỏ lần nữa.

Lần này thân kiếm không chui vào nước, mà là mũi kiếm khẽ hất, khều một bóng đen từ đáy nước lên. Một đống đen thùi ướt nhẹp rơi cái bẹp lên trên thuyền. Ngụy Vô Tiện kiễng chân dòm, vậy mà lại là một bộ quần áo.

Ngụy Vô Tiện cười đến suýt nữa đâm đầu vào nước, nói: "Lam Trạm, ngươi thiệt là lợi hại! Lần đầu tiên ta thấy đi bắt thuỷ quỷ mà lại lột đồ của nó ra đó."

Lam Vong Cơ chỉ lo xem xét mũi kiếm Tị Trần có gì khác thường hay không, dường như đã hạ quyết tâm không nói chuyện với hắn. Giang Trừng nói: "Ngươi ngậm cái miệng lại đi. Thứ bơi dưới nước ban nãy, thật sự không phải thuỷ quỷ, mà chỉ là một bộ quần áo!"

Ngụy Vô Tiện đương nhiên cũng thấy rõ, chẳng qua là do hắn không chọc Lam Vong Cơ vài câu thì cả người ngứa ngáy khó chịu thôi mà, hắn nói: "Thứ cứ bơi tới bơi lui ban nãy, chính là bộ đồ này? Hèn chi lưới không bắt được, kiếm đâm không trúng, hình dạng lại đổi tới đổi lui. Nhưng chỉ một bộ quần áo, cũng không thể nuốt chửng một thanh tiên kiếm được. Trong nước này chắc chắn còn thứ khác nữa."

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now