Chương 16

9.8K 308 72


Nhã tao (lục)

Vì để đề phòng lão bảo thủ và tiểu bảo thủ họ Lam đột kích trong đêm, lôi hắn xuống giường rồi kéo đi trừng trị, Ngụy Vô Tiện ôm thanh kiếm kia của hắn ngủ nguyên đêm. Nào ngờ đêm này không những gió êm sóng lặng, mà đến ngày thứ hai, Nhiếp Hoài Tang lại còn hết sức vui mừng đến tìm hắn: "Ngụy huynh, huynh thiệt là số đỏ phủ đầu nha, lão đầu tử kia tối qua đã đi Thanh Hà dự hội Thanh Đàm của nhà ta rồi. Mấy hôm này chẳng cần nghe học, cũng khỏi phải thụ giáo!"

Bớt đi lão kia, còn thừa lại nhỏ, này không khó đối phó! Ngụy Vô Tiện trở mình bò dậy, vừa mang ủng vừa mừng rỡ: "Thiệt là số đỏ phủ đầu, mây lành che đỉnh, trời cũng giúp ta mà."

Giang Trừng ở bên chuyên tâm lau kiếm, giội nước lạnh: "Chờ lão về, ngươi cũng vẫn chạy không thoát trận phạt đó."

Ngụy Vô Tiện nói: "Lúc còn sống ai lại đi quan tâm tới mấy cái chuyện này, phóng túng được ngày nào thì hay ngày đó thôi. Đi, ta không tin trên ngọn núi của nhà họ Lam này không tìm được con gà rừng hay thú hoang nào."

Ba người vai kề vai, đi ngang qua nhã thất tiếp khách của Vân Thâm Bất Tri Xử, Ngụy Vô Tiện bỗng nhiên "Ồ" một tiếng, dừng chân lại, ngạc nhiên nói: "Hai tên tiểu bảo... Lam Trạm!"

Có vài người bước ra khỏi nhã thất trước mặt, dẫn đầu là hai thiếu niên, tướng mạo như băng điêu ngọc mài, trang phục cùng một màu trắng như tuyết, đến cả tua rua của thanh kiếm sau lưng cũng đong đưa theo gió y hệt nhau, chỉ riêng có khí chất và vẻ mặt là khác nhiều mà thôi. Ngụy Vô Tiện nhận ra ngay, tên nghiêm mặt là Lam Vong Cơ, còn kẻ ôn hòa, tất nhiên là một vị khác trong Lam thị song bích – Trạch Vu Quân – Lam Hi Thần.

Lam Vong Cơ trông thấy Ngụy Vô Tiện, nhíu mày, gần như là "hung tợn" lườm hắn một cái, rồi dường như sợ nhìn thêm một khắc sẽ bị dây bẩn, dời mắt, nhìn về phương xa. Lam Hi Thần thì lại cười nói: "Hai vị là?"

Giang Trừng tỏ lễ, nói: "Vân Mộng Giang Vãn Ngâm."

Ngụy Vô Tiện cũng lễ: "Vân Mộng Ngụy Vô Tiện."

Lam Hi Thần đáp lễ, Nhiếp Hoài Tang giọng như muỗi kêu: "Hi Thần ca ca."

Lam Hi Thần nói: "Hoài Tang, trước đó không lâu ta đến Thanh Hà, đại ca ngươi còn hỏi ngươi học tập ra sao. Thế nào? Năm nay có thể qua không?"

Nhiếp Hoài Tang nói: "Đại để là có thể..." Gã như dưa héo được sương, nhìn về phía Ngụy Vô Tiện cầu viện. Ngụy Vô Tiện cười hì hì: "Trạch Vu Quân, các ngươi định làm gì bây giờ thế?"

Lam Hi Thần nói: "Trừ thuỷ tuý. không đủ nhân lực, trở về tìm Vong Cơ."

Lam Vong Cơ lạnh lùng thốt: "Huynh trưởng hà tất nhiều lời, việc này không nên chậm trễ, lên đường ngay từ bây giờ đi."

Ngụy Vô Tiện vội hỏi: "Từ từ từ. Bắt thuỷ quỷ, ta biết nha, Trạch Vu Quân dẫn tụi này theo được không?"

Lam Hi Thần cười không nói, Lam Vong Cơ: "Không hợp quy củ."

Ngụy Vô Tiện nói: "Có gì mà không hợp quy củ chứ? Chúng tôi ở Vân Mộng thường hay bắt quỷ thuỷ lắm. Hơn nữa mấy ngày này lại đâu cần nghe học."

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now