Chương 12

10.1K 403 79


Nhã tao (nhị)

Dấu ấn này cướp lấy toàn bộ sự chú ý của Ngụy Vô Tiện, khiến hắn hoài nghi có phải mình đã nhìn nhầm rồi không, ngay cả mặt đối phương ra sao hắn cũng không rảnh phân tâm để xem, nhịp thở rối loạn theo điều đó.

Bỗng nhiên, cảnh trước mắt hắn trở nên trắng toát, như một màn tuyết rơi rơi, rồi màn tuyết ấy chợt tách ra, một luồng kiếm khí lam sắc kèm theo hơi thở băng hàn đánh úp mà tới.

"Tị Trần" uy danh hiển hách không ai không biết. Nguy nguy, vậy mà lại là Lam Trạm!

Trò thoát thân trốn kiếm với Ngụy Vô Tiện quả là xe nhẹ chạy đường quen, lão luyện lăn vòng ngay tại chỗ, hắn hiểm hóc tránh được, lúc lao ra khỏi suối nước lạnh còn tiện tay phủi lá cây cọng cỏ dính trên tóc. Như ruồi không đầu đâm vào mấy người tuần đêm đi ngang qua, bị túm lại quát: "Ngươi chạy loạn cái gì thế hả! Vân Thâm Bất Tri Xử cấm chạy nhanh!"

Ngụy Vô Tiện thấy hoá ra là Lam Cảnh Nghi đang chờ người, vui mừng khôn xiết, lòng nói lần này có thể được loạn côn đuổi khỏi nuối rồi, vội vàng tiễn mình đi: "Ta không thấy! Ta không thấy cái gì hết đó! Tuyệt đối không phải ta đến đây để nhìn lén Hàm Quang Quân đâu!"

Mấy tên tiểu bối vừa nghe, lập tức bị cái gan to bằng trời của hắn làm chấn động tới mức trợn mắt há miệng. Lam Vong Cơ ở đâu mà không phải là danh sĩ không thể khinh nhờn, là núi cao người người ngưỡng mộ, là kẻ mà môn sinh vãn bối trong gia tộc kính trọng như người trời kia chứ. Rình mò gần suối nước lạnh, chuyện như vậy chỉ tưởng tượng thôi cũng sợ đã là tội ác tày trời. Lam Tư Truy bị hù lạc cả giọng: "Gì hả? Hàm Quang Quân? Hàm Quang Quân ở trong đó?!"

Lam Cảnh Nghi giận dữ túm hắn: "Cái tên đoạn tụ chết tiệt nhà ngươi! Này, này, này mà cũng dám đến nhìn lén?!"

Ngụy Vô Tiện tận dụng mọi thời cơ, để mình ngồi vững trên cái tội này: "Ta đâu có đến nhìn lén Hàm Quang Quân tắm!"

Lam Cảnh Nghi: "Giấu đầu lòi đuôi! Còn nói ngươi không có, ngươi không có thì ngươi lén lén lút lút ở đây làm gì? Ngươi xem ngươi kìa, xấu hổ đến nỗi không dám nhìn người ta!"

Ngụy Vô Tiện hai tay che mặt nói: "Ngươi đừng có lớn tiếng như thế chứ, Vân Thâm Bất Tri Xử cấm ồn ào đó!"

Đang náo loạn, Lam Vong Cơ thân mặc bạch y, tóc dài xoã rơi đi ra từ sau tầng tầng lớp lớp phong lan. Chỉ tốn thời gian vài câu nói, y vậy mà đã ăn mặc chỉnh tề, Tị Trần chưa thu vào vỏ. Chúng tiểu bối liền vội vàng hành lễ. Lam Cảnh Nghi vội hỏi: "Hàm Quang Quân, cái tên Mạc Huyền Vũ này thật sư rất khó ưa. Vốn nhìn vào việc hắn giúp đỡ khi ở Mạc gia trang ngài mới dẫn hắn về, vậy mà hắn... hắn..."

Ngụy Vô Tiện tưởng rằng lần này nhất định sẽ không nhịn nổi nữa mà đá mình khỏi sơn môn, ai ngờ đâu, Lam Vong Cơ hời hợt liếc nhìn hắn một cái, lặng im chốc lát, soạt – thu Tị Trần vào vỏ.

Y nói: "Giải tán cả đi."

Bốn chữ bình bình thường thường, nhưng dưới uy nghiêm tích tụ, mọi người lập tức không nói hai lời, tản ra. Lam Vong Cơ thì lại ung ung dung dung nắm gáy Ngụy Vô Tiện nhấc lên, kéo thẳng một đường đến tĩnh thất.

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now