Chương 9

10.9K 319 74


Kiêu căng (tứ)

Trong núi Đại Phạm, ngoài mộ tổ mấy đời của dân trấn Phật Cước ra, còn có một ngôi Thiên nữ từ.

Kẻ được thờ cúng bên trong, không phải Phật Tổ, cũng chẳng phải Quan Âm, mà là một vị "Vũ thiên nữ".

Mấy trăm năm trước, một hộ săn bắn của trấn Phật Cước tiến vào thâm sơn, phát hiện một khối kỳ thạch trong hang đá, tượng cao gần trượng, được thiên nhiên tạo thành nhưng trông giống người hết sức, tứ chi đầy đủ, tư thế như đang múa, càng kỳ diệu hơn nữa là, có thể loáng thoáng nhận ra ngũ quan của đầu tượng – chính là một nữ tử đang mỉm cười.

Dân Trấn Phật Cước cảm thấy kỳ lạ, cho rằng đây là một khối đá thần tụ tập thiên địa linh khí, còn tự phát tán bịa thêm rất nhiều truyền thuyết. Cái gì mà có một vị tiên quân thầm mến Cửu Thiên huyền nữ, vì giải nỗi khổ tương tư nên đã khắc nên một pho tượng đá dựa theo tướng mạo của Huyền Nữ, sau khi phát hiện, Huyền Nữ tức giận, tượng đá chưa hoàn thành ấy đành phải bỏ dở; còn cái gì mà Ngọc hoàng đại đế có cưng chiều một nữ nhi, nhưng nàng chết trẻ, nhớ nhung của Ngọc Đế đối với ái nữ đã ngưng tụ thành bức tượng đá này. Nội dung phong phú đa dạng, khiến người ta trố mắt mà nhìn. Và cũng khiến bọn họ tự tin phục cái truyền thuyết được chính bọn họ tuôn ra từ miệng ấy, thế là có người sửa hang đá thành thần từ, bệ đá đổi thành thần tọa, phụng tượng đá thành "tượng Vũ thiên nữ", đồng thời thờ cúng hương hoả quanh năm.

Trong hang đá trống trải là hai ngôi miếu thờ chia ra hai bên, thiên nữ kia đứng ở chính giữa. Liếc mắt nhìn qua, quả nhiên cực giống như người, đến cả vòng eo cũng có thể nói là đẹp. Đến gần nhìn kỹ chút, hơi sần sùi, nhưng thiên nhiên có thể tạo hoá đến mức giống như người thế này, đủ để khiến người khác tấm tắc lấy làm lạ.

Lam Cảnh Nghi nâng Phong Tà bàn lên rồi hạ xuống, kim chỉ không hề động đậy. Trên bệ cúng ngổn ngang tàn nến và một lớp tro nhang dày cộm, đĩa trái cây cúng bên trong tản ra vị ngọt thối rữa. Người Lam gia ít nhiều gì đều có chút bệnh khiết phích, cậu ta khịt khịt mũi trước không khí, nói: "Nghe người nơi đây nói cái Thiên nữ từ này cầu nguyện linh lắm, mà sao giờ lại tan hoang thế nhỉ. Cũng không gọi vài người tới quét dọn nữa."

Lam Tư Truy nói: "Đã có liên tục bảy người mất hồn, đều đồn đại rằng là do thiên lôi bổ xuống thả hung sát trong mộ tổ của trấn Phật Cước ra, làm gì còn ai dám lên núi nữa. Hương hỏa đứt đoạn đương nhiên cũng không có ai đến quét dọn."

Một giọng nói vang lên ngoài hang đá: "Một tảng đá nát, chẳng biết là ai phong cho thành thần, đặt ở đây nhận hương hoả quỳ bái!"

Kim Lăng chắp tay đi vào. Hiệu lực của thuật cấm nói đã qua, miệng gã cuối cùng cũng coi như có thể mở. Nhưng mà vừa mở miệng đã chẳng có lời nào hay ho, gã liếc mắt nhìn pho tượng Thiên nữ, hừ nói: "Cái đám thôn dân quê mùa này, đụng chuyện chả biết nỗ lực gì, lại bỏ cả ngày thắp hương bái Phật cầu thần hỏi quỷ. Trên đời có ngàn ngàn vạn người, Thần Phật thân mình còn lo chưa xong, ở đó mà trông coi bọn họ! Huống chi đây còn là một vị dã thần không danh không phận. Nếu như linh thật, vậy giờ ta đây cầu nguyện, muốn cái thứ đang ăn hồn phách người trong ngọn núi Đại Phạm này lập tức xuất hiện trước mặt ta, nó có thể làm được hay không?"

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now