Chương 3

15.5K 358 182


Bát dã (nhất)

Ngụy Vô Tiện vốn định rửa mặt, chiêm ngưỡng di dung của vị thân chủ này một phen, nhưng mà trong phòng không có nước, uống hay rửa cũng chẳng có.

Chỉ độc mỗi vật hình cái chậu, hắn ngờ ngợ đấy hẳn là dùng để đi ngoài, mà không phải dùng để rửa mặt.

Đẩy cửa, cửa bị cài từ bên ngoài, phỏng chừng là sợ hắn ra ngoài chạy loạn.

Không có gì khiến hắn cảm nhận được niềm vui sướng khi được sống lại cả!

Hắn dứt khoát đả toạ một hồi trước, để thích ứng cơ thể mới. Một lần ngồi là ngồi cả ngày. Lúc mở mắt ra, có ánh mặt trời len qua khe cửa rơi vào phòng. Tuy có thể đứng dậy cất bước, nhưng vẫn choáng váng, không thấy tốt hơn.

Ngụy Vô Tiện khó hiểu trong lòng: "Tu vi của Mạc Huyền Vũ tuy thấp đến mức linh lực có thể bỏ qua không tính tới, nhưng chẳng cớ gì mình không khống chế được thân thể này cả, sao lại khó xài thế cơ chứ?"

Lúc này, trong bụng truyền đến tiếng vang lạ lùng, hắn mới rõ ràng: chuyện này vốn chẳng liên quan gì tới tu vi linh lực, chẳng qua chỉ là thân thể này chưa từng ích cốc nên đói bụng mà thôi. Nếu hắn không đi kiếm ăn, không biết chừng sẽ trở thành kẻ mà trước nay chưa từng có – một đầu lệ quỷ tà thần mới vừa được người mời tới đã lập tức chết tức tưởi vì đói.

Ngụy Vô Tiện đề khí nhấc chân, vừa mới chuẩn bị đạp cửa mà ra, đột nhiên một loạt tiếng bước chân tới gần. Có người đá đá cửa, không kiên nhẫn nói: "Ăn cơm!"

Kêu thì kêu đó, nhưng không có ý mở cửa ra. Ngụy Vô Tiện cúi đầu nhìn, dưới cánh cửa này còn một cánh cửa khác nhỏ hơn được mở ra, vừa vặn có thể nhìn thấy mấy cái chén con bị đặt ngổn ngang ở trước cửa.

Gia phó bên ngoài lại nói: "Nhanh chút coi! Lề mề cái gì! Ăn xong đưa chén ra đây!"

Cửa nhỏ bé hơn lỗ chó một chút, không thể chứa người ra vào, nhưng có thể cầm chén vô trong. Hai món ăn một cơm, vẻ ngoài cực tệ.

Ngụy Vô Tiện cắm hai chiếc đũa vô chén cơm rồi quấy quấy, vô cùng đau đớn:

Di Lăng lão tổ mới vừa trở về nhân gian đã bị người ta đạp một cú, mắng một trận. Còn bữa tiệc đón gió tẩy trần cho hắn, lại là cơm thừa canh cặn thế này đây. Gió tanh mưa máu ư? Gà chó không tha ư? Diệt sạch toàn gia ư? Nói ra nào có ai tin. Rõ là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, rồng bơi nước cạn bị tôm trêu, phượng hoàng trụi lông không bằng gà mà.

*Nói ra nào có ai tin: đoạn này còn tính để có chó nó tin cơ, mà nghĩ lại nên thôi =))))))))))))))))))))))))

Lúc bấy giờ gia phó ngoài cửa lại lên tiếng, nhưng lần này lại là cười hì hì: "A Đinh! Muội tới đó à."

Một giọng nữ yêu kiều giòn tan đáp lại từ xa: "A Đồng, lại đến đó đưa cơm hả?"

A Đồng phì phì nói: "Không phải, huynh tới cái viện xúi quẩy này làm gì chứ!"

Âm thanh A Đinh ngày một gần, dường như đã đi tới trước cửa: "Huynh cả ngày chỉ đưa cho hắn một lần cơm, thỉnh thoảng lười biếng cũng không ai nói gì huynh, nhàn hạ như thế huynh còn chê xui gì chứ. Huynh nhìn muội này, việc nhiều đến nỗi ngay cả ra ngoài chơi cũng không được."

[Đam Mỹ] Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Khứu (EDIT FULL)Where stories live. Discover now