Chương 73

1.6K 43 19

Hơn nửa năm trôi qua, mới đó đã đến tháng 10.

Tuần trước Lý Vệ Bình thi hành án tử. Trước khi hành hình, Cao Đống đến trại tạm giam nhưng Lý Vệ Bình từ chối gặp. Qua những người khác ở trại tạm giam ông được biết, trước đó cha mẹ anh ta có đến nhưng cũng bị từ chối gặp. Ông cố tình hỏi còn có ai khác thăm anh ta không, họ nói một vài viên cảnh sát ở huyện Bạch Tượng, kể cả Mã Đảng Bồi cũng có tới, những người này Lý Vệ Bình chịu gặp nhưng chỉ trong một thời gian ngắn. Ông hỏi có người phụ nữ nào tới thăm anh ta không, người ở trại tạm giam kiểm tra sổ ghi chép, hơn nửa năm nay chẳng có người phụ nữ nào đến thăm anh ta cả.

Cao Đống thấy hơi thất vọng, trong lòng không được thoải mái.

Nghĩ đến con người cùng sát cánh bên mình bao nhiêu năm, mới đó đã không còn, ông bỗng nghẹn ngào.

Vụ án Lý Vệ Bình đã mang lại cho ông rất nhiều danh tiếng, bởi một vụ án phức tạp thế mà chỉ trong một thời gian ngắn đã lần ra được từng chân tơ kẽ tóc, tìm ra được sự thật, nên ông nhận được lời khen ngợi của lãnh đạo các cấp. Ông còn đi Bắc Kinh hai lần để nhận huân chương khen thưởng của lãnh đạo Bộ Công an. Kinh nghiệm phá án lần này cũng đã lan đến nhiều tỉnh thành và trở thành một vụ án điển hình. Bản thân ông đã trở thành một thanh tra được công nhận.

Hệ thống công an toàn tỉnh hầu như không ai là không biết đến tiếng tăm của Cao Đống. Cảnh sát ở thành phố khác trước đây chỉ biết đến ông như một Đội trưởng đội Điều tra hình sự kiêm Phó chỉ huy trưởng đội Điều tra hình sự Tỉnh, có cảm giác như một quan chức văn phòng, nhưng vụ án này khiến cho tất cả cảnh sát hình sự đều tôn sùng ông tận đáy lòng, đồng thời ông đã có được danh tiếng của một thám tử đại tài.

Nay ông đã là Chỉ huy trưởng đội Điều tra hình sự Tỉnh và năm sau việc ông sẽ lên làm Phó chủ nhiệm Văn phòng, chuyên quản lý công tác điều tra hình sự toàn tỉnh đã là điều chắc như đinh đóng cột.

Cũng vì vậy, vụ án Lý Vệ Bình đã trở thành vụ án cuối cùng trong đời cảnh sát hình sự của ông.

Sau khi làm Phó chủ nhiệm Văn phòng, ông sẽ trở thành quan chức thực sự và không nhận bất kỳ một vụ án nào nữa, cùng lắm cũng chỉ đưa ra chỉ đạo về mặt lý thuyết, còn lúc bình thường chủ yếu ra chỉ tiêu hay kiểm tra đánh giá và sắp xếp nhân sự cho các đơn vị cấp dưới. Vì bất kỳ vụ án nào, cũng tồn tại rủi ro của việc phá án thất bại, còn làm được tới cấp lãnh đạo này thì sẽ không phải chịu những rủi ro đó.

Làm tới chức Phó chủ nhiệm Văn phòng nếu có lên cao hơn cũng sẽ không xét đến kỹ năng chuyên môn, mà chỉ xem anh 'làm người như thế nào'. Đối với tất cả các vụ án hình sự, cho dù vụ án lớn đến đâu thì cũng chỉ có tác dụng lãnh đạo chứ không trực tiếp thụ lý vụ án.

Vụ án cuối cùng của Cao Đống rốt cuộc đã kết thúc hoàn hảo, hay là mang đến những điều tiếc nuối, bản thân ông cũng không nói rõ ràng được.

Trong kỳ nghỉ Quốc khánh, ông tranh thủ đến huyện Bạch Tượng lần nữa vì ông còn phải làm một chuyện.

Trong quán cà phê, đối diện là Lạc Tuệ Tuệ đang chậm rãi khuấy tách cà phê. Cô ta hỏi với vẻ không lưu tâm: "Sếp hẹn tôi ra đây, có chuyện gì không?"

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!