Chương 63

826 26 0

Sáng ngày hôm sau, Cao Đống đến phòng thẩm vấn, cho người của mình đứng ở ngoài, một mình vào trong phòng. Thấy Lý Vệ Bình trở nên tiều tụy sau một đêm, ông rút thuốc ra rồi hỏi: "Hút không?"

Lý Vệ Bình gật đầu.

Cao Đống châm một điếu thuốc rồi đưa vào miệng Lý Vệ Bình, sau đó ngồi xuống đối diện anh ta: "Đêm qua không ngủ được à?"

Lý Vệ Bình cười: "Ban đầu lúc nào cũng chưa được quen cho lắm, mấy ngày nữa sẽ ổn thôi."

Cao Đống gật đầu.

Lý Vệ Bình lại nói: "Bao giờ chuyển tôi đến trại tạm giam?"

"Sao thế, anh sợ phải chuyển vào trại tạm giam à?"

Lý Vệ Bình cười đau khổ: "Không việc gì phải sợ cả, dù sao thì thời gian còn lại cũng chẳng bao nhiêu nữa, tôi chỉ muốn biết bao giờ kết thúc thôi."

Cao Đống hít một hơi thuốc thật sâu, nhìn anh ta một lần nữa: "Anh có thấy hối hận không?"

"Hối hận hay không hối hận có gì quan trọng đâu, con người mà, sớm muộn gì cũng sẽ chết, làm xong việc mình muốn làm là đủ lắm rồi. Huống chi tôi cũng không phải nhất thời kích động, ông biết đấy, tôi đã lên kế hoạch mấy tháng trời và cũng đã tính đến trường hợp xấu nhất. Hừ, tôi cứ tưởng nó sẽ không xảy ra, nào ngờ nó vẫn đến."

"Nếu thời gian quay ngược lại vào tháng 9 năm ngoái, biết trước kết quả thế này, thì anh có làm nữa không?"

Lý Vệ Bình cười ha hả: "Vương Hồng Dân thì tôi nhất định phải giết, còn những người khác, thực ra cũng có thể giết từng người một, không cần phải làm trong một lần hoành tráng như thế, đúng vậy không? Ha ha."

Cao Đống trừng mắt nhìn anh ta, lạnh lùng nói: "Anh đến chết vẫn không hối cải!"

Lý Vệ Bình khinh khỉnh trả lời: "Hối cải thì có ích gì chứ? Dù sao thì tôi chỉ mong vụ án nhanh chóng giao cho Viện kiểm sát để xử tử tôi cho rồi. Ông biết không, thời gian ngồi chờ cái chết chưa xác định còn khó chịu hơn là biết rõ thời gian chết."

Cao Đống ngẩng đầu thở dài, mím môi suy nghĩ rồi mở miệng: "Những gì anh khai với Trương Nhất Ngang hôm qua, phải chăng là có vấn đề? Anh đã không nói ra hết tất cả sự thật, đúng không?"

Lý Vệ Bình hoàn toàn phủ nhận: "Tôi đã nhận tội rồi, hơn nữa tôi cũng biết dù có ngụy biện thế nào đi nữa thì khi tuyên án cũng sẽ khó tránh khỏi tội chết, thế thì tôi còn lý do gì để phải nói dối cơ chứ? Sếp, ông nghĩ nhiều quá rồi đấy."

Cao Đống nhìn vào mắt anh ta: "Cụ thể là từ khi nào anh bắt đầu nghĩ đến việc giết chết toàn bộ người của Phòng Công thương?"

"Sau khi bị Vương Hồng Dân cho một bạt tai, thực ra cũng không thể nói cụ thể là ngày giờ nào tôi đột nhiên ra quyết định này. Trong khoảng thời gian đó tôi định đổi ý, cũng có do dự và cân nhắc, lại thêm sự đồng cảm trước những việc làm của Phòng Công thương mà tôi nghe được trước đây. Nếu nói một thời gian cụ thể thì chắc là trong mấy ngày sau khi tôi nhận được đoạn clip của Châu Mộng Vũ đưa, và cũng chính vì có được đoạn clip này mà tôi thấy cơ hội lợi dụng Lâm Tiểu Phong, cuối cùng mới đưa ra quyết định phạm tội và đổ hết tội lỗi cho hắn ta."

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!