Chương 56

813 19 0

Cao Đống xem xong ghi chép, nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh lúc Lý Vệ Bình khai ra tình tiết vụ án, chuyển lời thoại trong ghi chép thành hình ảnh, cẩn thận tua lại trong đầu một lần nữa.

Vào đêm 17 tháng 9 năm ngoái, chúng tôi ăn cơm tại lầu 3 khách sạn, mới ăn được một nửa, thì có mấy người chạy đến bảo rằng bàn tiệc của Phòng Công thương ở dưới lầu có người chết.

Chúng tôi lập tức buông đũa chạy xuống, tôi thấy đặc điểm trên thi thể Uông Hải Toàn rất giống trong vụ án trúng độc xyanua từng gặp trước đây. Nên tôi và bên pháp y đều nghi ngờ là do trúng độc chất xyanua, vì thế đã lập tức điều thêm nhiều người nữa đến để kiểm soát hiện trường, đồng thời thu thập các vật chứng.

Chúng tôi đã cho lục soát những người liên quan và hiện trường vụ án ngay hôm đó, kể cả phía dưới các tấm thảm cũng được lục soát nhưng vẫn không tìm được bằng chứng gì liên quan đến thuốc độc cả. Về sau tôi nghĩ nhất định là Lâm Tiểu Phong đã lén ném thuốc độc vào nơi chúng tôi không ngờ tới, cũng có thể là hắn mở cửa sổ để ném ra ngoài nhưng mọi người không để ý.

Ngày hôm sau, bên pháp y giám định ra được trong ly trà đại mạch đó có chất xyanua. Do ly trà là của Vương Hồng Dân đưa cho Uông Hải Toàn nên trên ly trà chỉ có dấu vân tay của Vương Hồng Dân, Uông Hải Toàn và một nhân viên phục vụ. Ngoài ra theo lời khai của nhiều người, Vương Hồng Dân và Uông Hải Toàn dường như có bất hòa, đội Điều tra hình sự chúng tôi đều nghi ngờ việc này do Vương Hồng Dân làm.

Tôi đã cử Đội trưởng đội Hình sự đi mời Vương Hồng Dân đến lấy lời khai, ông ta không hợp tác, không chịu đến. Cấp dưới của tôi ai cũng biết hậu thuẫn của Vương Hồng Dân rất mạnh, không dám dùng biện pháp cưỡng chế, chẳng có cách nào khác nên tôi phải đích thân đi.

Tôi đến phòng làm việc của Vương Hồng Dân, đóng cửa lại, kiên nhẫn nói chuyện, hy vọng ông sẽ phối hợp điều tra. Tôi đã dùng lời lẽ rất khéo léo nói rằng chỉ muốn ông ta phối hợp điều tra chứ không hề có ý nghi ngờ ông ta, nào ngờ ông ta không những không phối hợp, mà còn chỉ vào mặt tôi mắng: "Mày là cái thá gì? Tụi mày nghi ngờ tao hả? Đầu mày úng nước à? Làm sạch đầu đi rồi hẵng đến tìm tao! Có giỏi thì trực tiếp bắt tao đi, để xem Mã Đảng Bồi nói thế nào."

Tôi cũng là người nóng tính, lúc đó cơn giận bốc lên, định dùng biện pháp cưỡng chế. Tôi biết cấp dưới không dám ra tay nên chỉ còn cách tự mình lôi ông ta đi, lúc này, ông ta giáng cho tôi một bạt tai. Lúc đó tôi thật sự rất giận, chỉ muốn đấm vào mặt ông ta một phát cho hả dạ nhưng không dám vì tôi biết thế lực phía sau của ông ta. Và tôi hiểu rất rõ rằng tuy bản thân là Phó Công an Huyện nhưng tôi vẫn là một lãnh đạo không thân thế, chẳng là cái thá gì trong mắt ông ta cả. Nếu dùng đến nắm đấm, tôi biết Mã Đảng Bồi cũng không bảo vệ được cho tôi.

Tôi không giống với sếp, có thân thế và gốc gác vững chắc, cái chức Phó Công an này của tôi là nhờ sếp bỏ ra rất nhiều công sức để sắp đặt cho, đồng thời, cũng là kết quả từ sự nỗ lực hết mình trong nhiều năm của tôi. Tôi giơ nắm đấm này ra thì không chỉ nỗ lực bao năm qua của tôi sẽ trở thành tro bụi mà cũng rất có lỗi với sếp.

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!