Chương 54

906 22 0

Cao Đống đã nhiều năm không đích thân thẩm vấn ai, sau khi tội phạm bị bắt về quy án, đều có nhân viên chuyên thẩm vấn lo liệu.

Thẩm vấn phạm nhân là một công việc rất hao tổn sức lực, thường là vài người luân phiên thẩm vấn suốt mấy ngày mấy đêm để khiến đối phương dần dần mất hết tinh thần mới chịu khai ra. Tất nhiên có lúc nhân viên thẩm vấn không kiên nhẫn được lâu sẽ áp dụng một số biện pháp đặc biệt, nói chung, một khi đã vào đây thi đối phương sớm muộn gì cũng phải hợp tác.

Người làm lãnh đạo sẽ không tự mình đi thẩm vấn, nhưng lần này Cao Đống lại phá lệ muốn đích thân thẩm vấn Lý Vệ Bình.

Do bất ngờ bị bắt nên sau đó tâm trạng của Lý Vệ Bình thay đổi nhanh chóng, trở nên lầm lì và hầu như không nói tiếng nào. Cao Đống không vội vã, ông lịch sự sai người lấy nước cho anh ta uống.

Một nhân viên lập tức đưa ly thủy tinh vào, Cao Đống lắc đầu rồi bảo đổi ly sứ. Ông nghĩ đến khẩu súng có đạn mà Lý Vệ Bình nhét trong túi, anh ta đã lên tinh thần chuẩn bị tự sát, đưa ly thủy tinh vào sẽ rất nguy hiểm, mà ông thì không muốn mạo hiểm.

Viên cảnh sát cấp dưới lại đem chiếc ly sứ đến đưa cho Lý Vệ Bình uống nước. Hai tay anh ta bị còng trên ghế, vẻ mặt cứng đờ, hai mắt thất thần, cả người tỏ ra rệu rã và đầy tuyệt vọng.

Cao Đống mím chặt môi, ngồi đối diện và nhìn chằm chằm vào anh ta. Viên cảnh sát cấp dưới đứng bên cạnh thấy lãnh đạo không nói gì, đương nhiên cũng không dám mở miệng mà chỉ kiên nhẫn đứng kế bên chờ.

Cứ như thế hơn 10 phút sau, Cao Đống mới mở miệng, giọng nói không chút biểu cảm: "Có thể nói được chưa?"

Lý Vệ Bình từ từ ngẩng đầu lên, để lộ nụ cười đau khổ: "Tôi..." Anh ta ho một tiếng, miễn cưỡng cất lời: "Tôi... tôi muốn hút thuốc."

"Hãy mở một tay ra cho anh ta." Cao Đống nói với cấp dưới của mình, đồng thời bước tới trước mặt Lý Vệ Bình, móc một bao thuốc lá còn nguyên từ trong túi ra, cẩn thận xé hộp giấy rồi đặt trước mặt anh ta, sau đó để chiếc bật lửa xuống, ngẫm nghĩ một hồi, lại lấy ra một phong kẹo thông họng, đặt lên tay vịn của ghế ngồi, thở dài: "Hút đi, hút ít thôi."

Ông quay lại ghế ngồi của mình với vẻ mặt u ám, nhìn Lý Vệ Bình nửa giờ trước và bây giờ hoàn toàn là hai người khác nhau: "Hôm trước biết tôi định kiểm tra chiếc Buick màu xanh, sao anh không bỏ trốn? Tưởng tôi không điều tra ra được à?"

Lý Vệ Bình châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, dường như đã lấy lại được chút tự chủ và chấp nhận được hoàn cảnh hiện tại, liền hắng giọng: "Định đánh liều một phen xem sao, thử vận may thế nào, có lẽ kéo dài thêm chút thời gian nữa thì sẽ đợi được đến lúc kết thúc vụ án. Trốn ư? Ha ha, với tôi, trốn có khác gì với chết đâu chứ."

Cao Đống hít mũi, ông hiểu rất rõ, một người phải vất vả lắm mới có được ngày hôm nay như Lý Vệ Bình, nếu bỏ trốn sẽ xem như tội phạm bỏ trốn cả đời, ngày nào cũng sống trong lo sợ quả là chẳng khác gì với cái chết.

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!