Chương 52

933 23 0

Sau bữa cơm tối, Cao Đống đến bên ngoài văn phòng của Mã Đảng Bồi, nhìn vào trong, chỉ có một mình Mã Đảng Bồi. Cao Đống bước vào, khép cánh cửa sau lưng lại rồi hỏi thăm: "Anh Mã vẫn chưa về à?"


Mã Đảng Bồi vẻ mặt khổ sở: "Ồ, Chỉ huy trưởng Cao, mọi người ai cũng làm việc vất vả như vậy, làm sao tôi có thể về nhà sớm hơn được."


Cao Đống mỉm cười bảo: "Chịu khó mấy hôm nữa thôi, vụ án cũng sắp đến hồi kết, thêm vài ngày nữa là tất cả sẽ được phơi bày ra ánh sáng."


Mã Đảng Bồi mừng rỡ: "Có manh mối rồi à? Có thể kết thúc vụ án trước cuối năm không?"


"Manh mối mới, nhưng có thể kết thúc vụ án trước cuối năm được hay không thì hiện vẫn chưa nói được." Cao Đống bổ sung thêm: "Tôi biết mọi người ai cũng muốn phá án sớm, nhưng cũng không thể gấp gáp được. Tôi đến đây là muốn nói với anh Mã về thông tin liên quan đến việc Văn phòng Tỉnh truy cứu trách nhiệm với vụ án lần này."


Sắc mặt Mã Đảng Bồi chuyển sang lo lắng, tuy ông ta cũng có mối quan hệ với Văn phòng Tỉnh, nhưng dĩ nhiên là không thể bì được mối quan hệ của Cao Đống. Lãnh đạo của ông ta vẫn chưa tiết lộ cụ thể sẽ truy cứu thế nào nhưng có lẽ Cao Đống đã có được thông tin mới nhất, vì thế ông ta vội hỏi: "Phía Văn phòng Tỉnh nói thế nào?"


Cao Đống cố ý nhíu mày: "Lãnh đạo Văn phòng Tỉnh tiết lộ riêng với tôi rằng vụ án lần này chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm, nhưng điều quan trọng không phải huyện Bạch Tượng các anh để xảy ra vụ án này, mà vấn đề là ngay từ đầu khi vụ án vừa mới xảy ra các anh đã chẳng làm gì cả."


Mã Đảng Bồi thắc mắc: "Nghĩa là sao?"


Cao Đống nói: "Công an Thành phố và Văn phòng Tỉnh, kể cả trên Bộ cũng nắm rất rõ tình hình trước và sau của toàn bộ vụ việc. Sáng ngày 10 tháng 1 người nhà của Phòng Công thương đã đến báo rằng họ bị mất liên lạc với tất cả mọi người. Tuy nhiên hôm đó Công an Huyện các anh đã không có bất kỳ động thái nào cả. Nên biết rằng, đến tận đêm ngày 10 tháng 1 thì những người này mới bị giết chết. Nếu khi nhận được đơn báo án, các anh nhanh chóng có động thái và cử lực lượng lớn đi điều tra vụ việc, tất nhiên là, điều này không thể bảo đảm rằng các anh sẽ tìm được và giải cứu con tin đang ở tỉnh lộ cũ trong ngày hôm đó, nhưng nếu làm như vậy, biết đâu sẽ có có tác dụng? Hoặc các con tin cũng sẽ không bị giết sạch thì sao?"


Mã Đảng Bồi cảm thấy chua chát: "Chỉ huy trưởng Cao, ông hãy đặt mình vào vị trí chúng tôi mà nghĩ xem, lúc đó nghe tin báo không liên lạc được với người nào cả, phản ứng đầu tiên chắc chắn là nghi bị tai nạn giao thông. Ngay ngày hôm đó chúng tôi cũng đã cử người đi đến công an các huyện, thành ven đường để hỏi thăm nhưng họ đều bảo không hề có tai nạn nào nghiêm trọng. Sau đó chúng tôi lại nghĩ nhóm người họ đi đâu đó chơi, nên cố ý tắt di động. Có ai ngờ được giữa thanh thiên bạch nhật, cả nhóm người trên xe lại bị người ta bắt cóc đâu chứ. Ngay như vụ án này, không chỉ chỗ chúng tôi, mà trên cả nước cũng không tìm được vụ thứ hai như thế, nên đâu có kinh nghiệm, ai mà ngờ được hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy."

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!