Chap 2

4.4K 113 1
                                          

Tan học là 11h trưa, Phương Ngọc không về nhà mà đến book coffee mở laptop ra viết bài.

Cô Bảo Trân và một cô giáo dạy Toán khác cũng vào đó uống coffee, bất chợt cô thấy ai quen quen, thì ra là Phương Ngọc.

Cô Bảo Trân : "chị biết học sinh đó không" ?

- "biết, năm rồi chị dạy nó".

Cô Bảo Trân: "nó học được không chị? Em thấy sao nó lạnh lùng qua, cả buổi em không thấy nó cười cái nào" .

- "chị dạy nó cả năm còn không thấy nó cười nữa là em, tính tình nó vậy đó, ở trong lớp cũng ít khi xung phong làm bài lắm, chỉ khi nào cả lớp không biết làm nó mới xung phong lên làm".

Cô Bảo Trân : "vậy là cũng giỏi rồi, nhưng có vẻ như là tự cao".

- "ừh, nó học được lắm, nghe đâu nó giỏi Văn hơn giỏi Toán, ủa? nhưng tan học không về nhà nó lại ra đây đem theo laptop để làm gì" ?

Cô Bảo Trân : "có khi nào chơi game không" ?

- "không đâu, chị thấy nó gõ bàn phím mà, chắc là chat" .

Cô Bảo Trân : "ở ngoài nó còn không nói chuyện huống hồ là trên mạng" !

- "em nói cũng phải".

Hai người nói chuyện khác thôi không nói về Phương Ngọc nữa.

................................................�� �................................................� ��....................

Những tiết học trong lớp cô Bảo Trân thỉnh thoảng chú ý đến Phương Ngọc, thái độ học tập của Phương Ngọc rất nghiêm túc, trong công tác của lớp thì xử lý mọi việc rất chu đáo. Điều đó khiến cô muốn tìm hiểu về cô học trò của mình nhiều hơn.

Cuối giờ học hôm đó:

Cô Bảo Trân : "Phương Ngọc, cô nói chuyện với em một lúc được không" ?

Phương Ngọc : "dạ được" !

Vì cô Bảo Trân biết nếu nói chuyện riêng thì Phương Ngọc sẽ diện cớ có chuyện gấp phải đi vì vậy cô chỉ có thể nói chuyện chung rồi tìm cơ hội.

Cô Bảo Trân : "tình hình lớp thế nào, có trục trặc gì không" ?

Phương Ngọc : "thưa cô, không có gì, tất cả đều ổn".

Cô Bảo Trân : "àh, cô thấy sau giờ học thỉnh thoảng em đến book coffee, em thích uống coffee àh" ?

Phương Ngọc : "em đến đó để viết bài, vì em làm cộng tác viên cho báo Học Đường" .

Cô Bảo Trân : "thì ra là vậy".

Phương Ngọc : "em có thể đi được chưa cô" ?

Cô Bảo Trân : "Phương Ngọc àh, nếu như không phiền em có thể cho cô địa chỉ Yahoo và số điện thoại của em được không? Vì đôi lúc có vài chuyện trong lớp cần trao đổi với em".

Phương Ngọc ngẫm nghĩ một hồi lâu : "dạ,được" !

Sau đó Phương Ngọc cúi đầu chào cô rồi ra về, vẫn như lần trước không có một nụ cười.

Phương Ngọc đi ra tới cổng trường thì trời đỗ mưa. Phương Ngọc đi xe bus nên cũng không sao. Phương Ngọc cũng có mang theo dù.

Cô Giáo Và Lớp TrưởngNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ