1. I just call to say I love you

5.4K 408 8
                                        

Mingyu chăm chú xem xét chồng báo cáo phòng kinh doanh vừa đưa sang, điếu thuốc từ lúc châm chưa hề hút lấy một lần đã cháy được quá nửa. Đến khi tàn thuốc rơi xuống, vương vãi lên mấy tập tài liệu chưa kịp động đến, anh mới như bừng tỉnh, vội vàng gạt sạch rồi đưa điếu thuốc lên miệng rít sâu một hơi. Điện thoại đặt ở góc bàn chợt rung, trên màn hình hiện lên hình ảnh của một chàng trai trẻ tuổi đeo mắt kính gọng tròn đang chăm chú đọc sách, tóc mái xoà xuống quá lông mày. Dường như bị bất ngờ, anh húng hắng ho một tràng rồi mới bắt máy.

"Tôi nghe đây. Em tan học rồi sao, Wonwoo?"

"Chào chú. Tôi còn phải đi học bù một tiết nữa. Giờ tôi đang đổi phòng." Wonwoo bước đi dọc theo hành lang, dùng vai áp chặt điện thoại. Hai bàn tay cậu đang bận bịu với việc ôm lấy một chồng sách vừa tiện đường ghé vào thư viện mượn. "Chuyện là, tôi muốn xin lỗi chú. Sáng nay tôi dậy muộn nên không làm cơm hộp cho chú mang đi làm được. Chú ăn trưa chưa?" Cậu hỏi, giọng điềm nhiên.

Mingyu nhìn lên đồng hồ treo tường. 11 giờ 20. "Còn 10 phút nữa mới đến giờ nghỉ trưa mà. Với lại, 1 giờ tôi có cuộc họp, còn nhiều tài liệu chưa xem xong, có lẽ không ăn thì hơn."

"Này, này, này." Wonwoo bước ra sân trường, cậu tiến đến băng ghế dưới gốc cây bạch quả, bực bội quăng chồng sách xuống, bàn tay không cầm điện thoại nắm chặt lại. "Không được bỏ bữa! Dạ dày chú mà loét thêm lần nữa, chú định bắt tôi chịu trách nhiệm sao? Hay chú muốn tôi trốn tiết này, bắt xe bus mua đồ đến ép chú ăn? Nghe cũng được đấy, nửa kì nay tôi chưa trốn tiết nào."

Mingyu bật cười, trước mặt không có ai nhưng anh vẫn theo thói quen đưa tay phải lên che miệng. Mỗi lần vừa cười vừa nói chuyện với Wonwoo, anh đều bị cậu mắng là hai cái răng nanh nhìn đến sợ. "Em lo lắng cho tôi đấy à? Cảm ơn em. Không cần phiền đến thế đâu, tự tôi lo được."

"Chú nhất định phải ăn đấy. Ăn tạm bánh mỳ mua trong cửa hàng tiện lợi cũng tính là ăn. Tuyệt.đối.không.được.bỏ.bữa!"

"Haha. Tôi biết rồi." Tiếng cười của Mingyu vang vọng trong ống nghe, khiến Wonwoo nhíu mày đưa điện thoại ra xa một chút. "Chiều nay mấy giờ em tan học? Tôi qua đón em."

Wonwoo ngước mắt lên nhìn tán cây xanh mướt bên trên. "Thôi khỏi, chiều tôi thi giữa kì Luật dân sự, thi vấn đáp xong lúc nào về lúc ấy, e là sớm hơn giờ chú tan làm."

"Không sao, tôi có thể đưa em về rồi lại đến công ty." Mingyu đưa tay mân mê một phiến lá của cây kim ngân đặt trên bàn làm việc.

"Không cần đâu." Wonwoo cắn môi.

"Em ngại à?" Giọng Mingyu trùng xuống. Biết đâu, Wonwoo lại thấy xấu hổ với bạn bè vì hẹn hò với một người gần gấp đôi tuổi.

Hai má Wonwoo nóng bừng lên. "Không phải như chú nghĩ đâu."

"Là thế này... Hôm trước thằng Tàu lai họ Moon trông thấy cái hình chú tập selfie bằng điện thoại của tôi. Nó bèn quay sang hỏi tôi 'Sugar daddy của mày đây à? Trông được phết đấy.' Chú nghe xem có chấp nhận được không?"

"Nó nói có sai đâu?" Mingyu phì cười. Anh như trút được gánh nặng trong lòng.

"Đồ điên. Nói chung là đừng để nó trông thấy chú, nó thấy rồi là từ giờ đến lúc tốt nghiệp tôi không ngẩng mặt lên được nữa mất."

meanie ; of ajusshi and the one he loves dearlyNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ