Chương 29: Em yêu anh, chú Lạc!

27.7K 872 40

"Bảo bối, đêm đó sắp đặt cho em rời đi, vốn liếng trong cuộc tình anh đã đặt cược hết rồi. Bây giờ anh thật sự không còn gì nữa, em không thể bỏ anh đi nữa đâu! Vì như vậy anh không biết phải sống thế nào nữa..."

"Ư....hic hic..." Bị hắn hôn, không thở được, Ôn Phi Phi khẽ rên một tiếng.

"Phi nhi, nói em yêu anh!" Hắn ôn nhu nhưng có chút cấp bách ra lệnh.

Cô thở còn không nổi mà hắn bắt nói cái gì cơ chứ.

Thấy cô không lên tiếng mà giãy giãy trong ngực mình, Lạc Trạch hốt hoảng tưởng cô đổi ý, bài xích mình. Hắn mặc kệ thân thể còn chưa khỏe dùng sức ôm lấy cô, hôn càng mãnh liệt hơn.

"Ư...ư...ngộp...em...ngộp..." Cố gắng hết sức mới tách ra được khỏi đôi môi mỏng của hắn, Ôn Phi Phi vội kêu lên.

Lạc Trạch lúc này mới ý thức được bản thân quá khích, hắn cười khổ. Bây giờ nghe cô bày tỏ với mình rồi, so với lúc trước hắn càng lo được lo mất hơn.

"Vậy em yêu anh không?" Hắn vẫn cố chấp muốn xác định lại.

"Chán ghét...ư...em yêu, em yêu mà!" Ban đầu còn định chọc hắn nhưng thấy hành động của hắn ở dưới đùi mình Ôn Phi Phi hốt hoảng kêu lên.

Ai biết tên kia có bộc phát thú tính hay không, vừa mới bị chấn thương phần đầu, trước đó còn bị xuất huyết dạ dày nữa. Nếu còn không chiều theo hắn thì với bản tính của tên này nhất định sẽ cường ngạnh dùng sức ép cô ngoan ngoãn.

Lúc đó tổn hại thương thế người xót cũng là cô chứ ai.

"Nói lại lần nữa!"

"Em yêu anh!"

"Anh là ai?"

"Lạc Trạch!"

"Nói lại lần nữa."

"Em yêu anh, Lạc Trạch!"

"Lần nữa."

"Em yêu anh, Lạc Trạch!"

"Lần nữa."

"Em yêu anh, chú Lạc! "

"Lần....em gọi ai là chú?!" Lạc Trạch đại ngộ bừng tỉnh, trừng mắt nhìn cô gái giảo hoạt trong lòng mình.

"Gọi chú! Hic hic...a...anh làm gì vậy?" Ôn Phi Phi đưa tay xoa xoa vùng đùi trong mẫn cảm bị Lạc Trạch véo, kêu lên. Đôi mắt ngập nước lúc nãy giờ lại lung linh, sinh động đầy tinh nghịch.

Lạc Trạch bấc đắc dĩ thở dài trước tâm tình thay đổi như gió mùa của cô.

"Ôn Phi Phi...anh nhìn già như vậy sao?"

"Ừ."

"Soạt" một tiếng, Ôn Phi Phi liền bị đè xuống giường, người kia hôn cô vồ vập.

"...á...ưm ưm....." Cô không dám giãy mạnh, sợ làm Lạc Trạch đau, nhưng mà hắn càng ngày càng lấn tới, tay chân bắt đầu không thành thật chạy tới chạy lui trên người cô. Cô không hiểu người hôn mê mới vừa tỉnh dậy lấy đâu ra nhiều hơi sức như vậy cơ chứ?

Càng ngày càng thấy không đúng nha, trước ngực cô thấy lành lạnh, tay của hắn chui đi đâu vậy, ở trong váy của cô không ngừng di chuyển lên trên...

LY HÔN RỒI SỦNG![Full]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!