Chương 50

1K 20 0

Tiếp đó, Cao Đống lập tức gọi Lý Vệ Bình và Đội trưởng Mã vào, nói với họ về phát hiện quan trọng này.

Lý Vệ Bình tỏ vẻ bán tin bán nghi: "Có thật là hắn đã dùng cách này không?"

"Phải, chính là cách này." Cao Đống rất chắc chắn.

"Nhưng muốn đổi màu thân xe đâu phải chuyện dễ dàng, nếu sơn lại cũng phải mất đến mấy ngày mà chưa chắc đã xong. Hơn nữa từ trước đến nay trong quá trình điều tra tìm kiếm xe cộ qua băng ghi hình chúng ta chưa hề gặp phải trường hợp đổi màu xe bao giờ."

Cao Đống tự tin nói: "Có rất nhiều tình huống mà chúng ta chưa từng gặp phải, về việc hung thủ thay đổi màu xe bằng cách nào, tôi tạm thời chưa biết được, nhưng cũng không cần phải suy nghĩ vô ích, vì dù sao thì chúng ta cũng biết được một điều đó là hắn đã dùng chính cách này để qua mặt thiết bị giám sát."

Đội trưởng Mã gật gù, thẳng thắn nói: "Chỉ huy trưởng Cao, theo anh tiếp đến chúng ta nên điều tra thế nào đây."

Cao Đống nói: "Kiểm tra lại băng ghi hình ở trạm nghỉ, nhưng chỉ quan sát chiếc Buick xanh đi ra, đặc biệt chú ý vào những chiếc đã rời khỏi trạm nghỉ vào buổi chiều tối ngày 9, vì chiếc xe kia đến tiệm sửa xe cũng tầm thời gian đó. Còn chiếc Buick của Phòng Công thương sau khi được đổi biển số đã ra khỏi tầm quan sát của thiết bị giám sát với biển số mới.

"Nếu thời gian dừng lại quá lâu, sẽ dễ khiến chúng ta cảnh giác, nên hẳn là sau khi làm xong công việc tráo đổi, nó đã rời đi ngay. Các cậu phải hết sức lưu ý người ngồi ở ghế lái chính và phụ, xem có gì khác thường không. Ngoài ra, hãy thống kê toàn bộ số xe Buick màu xanh chạy ra khỏi trạm nghỉ và tìm kiếm trong các băng ghi hình gần tỉnh lộ cũ xem trong số những chiếc Buick này, có chiếc nào chạy đến hướng gần đường đó hay không. Nếu có thì phải đặc biệt chú ý nó."

Sau khi cho hai người ra ngoài, Cao Đống tiếp tục xem hồ sơ. Ông mường tượng ra sự thật đằng sau mọi khả năng cho đến tận khuya. Ông nhìn đồng hồ, thấy bên Mỹ lúc này đã sáng bèn vội vàng mở máy tính ra, kết nối với Từ Sách và phấn khích nói cho anh ta biết về phát hiện quan trọng này: "Anh bạn này, anh nói rất đúng! Mô hình toán học của anh quả là chính xác thật! Đúng là việc điều tra của chúng tôi có vấn đề." Rồi ông nhanh chóng kể về cách mà chiếc Buick đã rời khỏi trạm nghỉ.

Nghe xong, Từ Sách cười: "Những gì mà tôi nói có thể đánh lừa người khác, duy chỉ có Toán học là không gạt ai bao giờ. Nhưng lần này chỉ có thể nói là anh đã gặp may thôi."

"Gặp may ư?"

"Phải, anh đã phát hiện ra bí mật của chiếc Buick chạy khỏi trạm nghỉ như thế nào, một phần rất lớn đều nhờ vào may mắn thôi. Cậu cảnh sát cấp dưới anh đã điều tra khắp trạm nghỉ, mang tâm lý cầu may đến hỏi tiệm sửa xe, nhờ đó mà biết được có chiếc Buick màu xanh đã đỗ lại ở đó mấy ngày, sau khi vụ án xảy ra mới rời đi. Nếu như lúc đó cậu ta không đến tiệm sửa xe hỏi thăm thì sao đây? Khi người ở tiệm sửa xe cho cậu ta biết về manh mối có vẻ không liên quan gì đến vụ án, tôi nghĩ lúc đó cậu ta chắc chắn chẳng để tâm đến vì cho rằng nó không liên quan đến vụ án, bởi trong tài liệu mà anh đưa cho tôi xem không hề ghi chép gì về điều này. Và nếu sau khi cậu ta trở về không buột miệng nói ra với anh thì sao? Nếu cậu ta bỏ qua thông tin ngẫu nhiên này rồi quên luôn thì sao? Nếu bất kỳ những giả thiết nào kể trên xảy ra thì anh sẽ không tìm ra được chiếc Buick đã chạy ra khỏi trạm nghỉ bằng cách nào đâu, không những bây giờ không thể nghĩ ra mà sau này càng không thể nghĩ ra được. Anh bảo như vậy chẳng phải là nhờ vào may mắn thì là gì?"

Người phát ngôn của thần chết - Tử Kim Trần (Trinh thám - HĐ)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!